Bài viết

NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT (1)

Ninh Bình04/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TRUYỆN: NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT

Mùa đông năm ấy lạnh cắt da. Gió rít qua những cánh rừng trơ trụi, mang theo mùi khói súng và đất cháy. Ở một trạm giao liên nhỏ nằm sâu trong núi, có một cô gái trẻ tên là Mai – người giữ nhiệm vụ tưởng chừng bình lặng nhưng lại là mạch sống của cả tuyến đường.

Mai không cầm súng ra trận như nhiều người khác. Công việc của cô là dẫn đường, chuyển thư, tiếp tế và giữ liên lạc giữa các đơn vị. Mỗi đêm, khi bóng tối phủ kín núi rừng, Mai lại khoác chiếc áo nâu sờn, lặng lẽ lên đường.

Trong căn lán nhỏ của trạm, có một ngọn đèn dầu luôn được thắp. Ánh sáng của nó yếu ớt, nhưng chưa bao giờ tắt. Đó là tín hiệu cho những người lính hành quân trong đêm: trạm vẫn còn, đường vẫn thông.

Một lần, giữa đêm mưa tầm tã, Mai nhận nhiệm vụ khẩn: mang bức điện tới đơn vị phía trước. Con đường quen thuộc bỗng trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết. Bom vừa dội xuống chiều hôm trước, đất đá còn ngổn ngang, nhiều đoạn đường bị xóa sạch.

Mai vẫn đi. Đôi chân trần lấm bùn, chiếc túi vải ôm chặt trước ngực. Mỗi bước đi là một lần dò dẫm giữa bóng tối, chỉ có ánh chớp xa xa và tiếng pháo làm bạn.

Đến gần một con suối, Mai nghe tiếng rên khe khẽ. Cô dừng lại, lần theo âm thanh, phát hiện một người lính bị thương nằm khuất sau tảng đá. Anh ta thở yếu ớt, chân bị mảnh bom găm sâu.

Mai do dự.

Nhiệm vụ trong tay cô là bức điện khẩn – nếu chậm trễ, có thể ảnh hưởng đến cả trận đánh phía trước. Nhưng người lính kia, nếu không được cứu, có lẽ sẽ không qua khỏi đêm nay.

Chỉ trong một khoảnh khắc, Mai đưa ra quyết định.

Cô xé một phần áo, băng vội vết thương, rồi tìm cách dìu người lính đến một chỗ kín gió. Sau đó, cô đặt chiếc bi đông nước bên cạnh anh, nói nhanh:
“Anh cố cầm cự, tôi sẽ quay lại.”

Rồi cô lại lao vào đêm tối.

Khi Mai đến được đơn vị, trời đã gần sáng. Người nhận điện nhìn cô đầy kinh ngạc – không chỉ vì cô đến kịp, mà còn vì đôi chân cô rướm máu, hơi thở đứt quãng.

Chưa kịp nghỉ, Mai quay lại con suối. Nhưng nơi đó giờ chỉ còn dấu vết của một cuộc càn quét. Cô tìm mãi, gọi khẽ trong vô vọng. Người lính đã không còn ở đó nữa.

Mai lặng người.

Cô không biết anh còn sống hay đã bị đưa đi. Nhưng từ hôm ấy, mỗi lần thắp đèn, cô lại nhớ đến ánh mắt yếu ớt trong đêm mưa, nhớ đến lời hứa chưa kịp thực hiện.

Chiến tranh kéo dài, trạm giao liên nhiều lần bị đánh phá. Có những đêm, bom rơi sát bên lán, đất đá vùi lấp cả cửa vào. Nhưng kỳ lạ thay, ngọn đèn dầu vẫn được thắp lại sau mỗi lần như thế.

Người ta hỏi Mai:
“Vì sao lúc nào cũng giữ đèn sáng? Có khi chẳng còn ai nhìn thấy.”

Mai chỉ đáp nhẹ:
“Chỉ cần còn một người đang đi trong đêm, thì ánh đèn này phải còn.”

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Con đường năm xưa giờ đã thành lối mòn phủ đầy cỏ. Trạm giao liên không còn, nhưng người dân vẫn kể về một cô gái đã giữ ánh đèn suốt những năm tháng khốc liệt nhất.

Họ nói rằng, trong thời hoa lửa, có những thứ nhỏ bé nhưng không thể thay thế – như một bức thư, một con đường, hay một ngọn đèn không bao giờ tắt.

Và chính những điều ấy đã giữ cho hy vọng còn sống, ngay cả trong những ngày đen tối nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn