NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT (1)
Ở một trạm quân y nhỏ giữa rừng, có một ngọn đèn dầu luôn sáng suốt đêm. Người giữ ngọn đèn ấy là Thủy — một nữ y tá trẻ. Ban ngày, trạm đầy ắp thương binh. Ban đêm, tiếng rên đau xen lẫn tiếng gió rừng. Thủy gần như không ngủ. Cô chạy từ giường này sang giường khác, băng bó, thay thuốc, động viên từng người. Có người hỏi: “Sao cô không nghỉ một chút?” Thủy lắc đầu: “Còn người đau là còn việc.” Một đêm, một đoàn thương binh được đưa tới sau trận đánh lớn. Trong số đó có một người bị thương rất nặng — tên là Phúc. Máu chảy nhiều, hơi thở yếu dần. Thủy lập tức ở bên anh. “Anh cố lên… anh phải sống…” Phúc mở mắt, nhìn cô. “Nếu tôi… không qua khỏi… cô giúp tôi gửi lá thư này…” Anh đưa ra một mảnh giấy gấp vội. Thủy siết chặt tay anh. “Không, anh sẽ tự gửi.” Suốt đêm đó, Thủy không rời khỏi giường của Phúc. Cô thay băng, lau mồ hôi, truyền từng giọt nước. Ngọn đèn dầu bên cạnh chập chờn. Có lúc tưởng như sẽ tắt. Nhưng Thủy lại châm thêm dầu. “Không được tắt… chưa được…” Gần sáng, hơi thở của Phúc dần ổn định. Anh mở mắt, nhìn Thủy. “Tôi… còn sống?” Thủy mỉm cười, đôi mắt thâm quầng nhưng sáng lên.
“Anh còn sống.” Nhiều tháng sau, Phúc hồi phục và rời trạm. Trước khi đi, anh quay lại, đưa cho Thủy lá thư. “Không cần gửi nữa. Tôi sẽ tự về đưa.” Anh ngập ngừng: “Còn cô… nhớ giữ ngọn đèn nhé.” Thủy cười. “Chừng nào còn người cần… đèn còn sáng.” Chiến tranh kết thúc. Trạm quân y không còn nữa. Nhưng người ta vẫn kể về một ngọn đèn không bao giờ tắt — nơi một cô y tá đã giữ lại sự sống cho bao người giữa rừng lửa. Và có lẽ, ngọn đèn ấy… chưa bao giờ tắt thật. Nó vẫn sáng — trong ký ức của những người đã từng được cứu sống.


