Khác

Ngọn đèn không tắt (1)

Ngọn đèn không tắt

Quảng Ninh03/07/2026Nguyễn Ngọc Tư (LCĐ Khoa Công nghệ thông tin)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một bến sông nhỏ, có một ông lão sống lặng lẽ trong căn nhà tranh. Mỗi tối, khi trời vừa sụp tối, ông lại thắp một ngọn đèn đặt trước cửa.

Người làng hỏi:

“Giờ hòa bình rồi, sao ông còn thắp đèn làm gì?”

Ông chỉ cười, không trả lời.

Ít ai biết rằng, trong những năm chiến tranh, chính nơi đây là tuyến đường vận chuyển bí mật. Ông lão khi ấy là người dẫn đường cho bộ đội vượt sông ban đêm. Ánh đèn ông thắp lên là tín hiệu – sáng vừa đủ để nhìn, nhưng không quá rõ để địch phát hiện.

Có những đêm mưa gió, ông vẫn kiên trì đứng bên bờ sông, giữ ngọn đèn không tắt. Bởi ông biết, chỉ cần đèn tắt, những người lính có thể lạc hướng, thậm chí mất mạng.

Hòa bình lập lại, dòng sông trở nên yên ả. Nhưng thói quen năm xưa vẫn còn.

Một lần, có người hỏi lại, ông lão chậm rãi nói:

“Ngày trước, có người cần ánh đèn này để sống. Giờ thắp lên, là để nhớ họ.”

Ngọn đèn ấy, vì thế, không chỉ là ánh sáng – mà là ký ức và lòng biết ơn không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn