Ngọn đèn không tắt (2)
Ngọn đèn không tắt
Những ngày cuối năm, tôi có dịp gặp bà Nguyễn Thị Hòa – một Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng sống lặng lẽ trong căn nhà nhỏ bên biển. Ở tuổi ngoài 80, mái tóc bà đã bạc trắng, nhưng ánh mắt vẫn sáng và giọng nói vẫn ấm như ngọn lửa chưa từng tắt.
Bà kể, thời trẻ bà tham gia hoạt động cách mạng trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Khi ấy, bà chỉ là một cô gái mới đôi mươi, làm nhiệm vụ tiếp tế lương thực và che giấu cán bộ. Mỗi lần vượt qua những cung đường nguy hiểm, bà luôn mang theo một chiếc đèn dầu nhỏ – thứ ánh sáng duy nhất giữa đêm tối và bom đạn.
“Có lần, địch càn quét, tôi phải giấu tài liệu trong áo, ôm đèn chạy xuyên rừng. Tim đập như muốn vỡ, nhưng nghĩ đến cách mạng, tôi không được phép sợ…” – bà nhớ lại.
Chiến tranh qua đi, bà trở về với cuộc sống đời thường, nhưng nỗi đau vẫn còn đó. Hai người con trai của bà đã hy sinh nơi chiến trường, để lại trong lòng người mẹ một khoảng trống không gì bù đắp được. Ngày nhận tin con, bà không khóc thành tiếng. Bà chỉ lặng lẽ thắp đèn – chiếc đèn năm xưa – và ngồi suốt đêm.
“Đèn còn sáng là còn niềm tin. Mất mát lớn đến đâu, mình vẫn phải sống cho xứng đáng với những người đã nằm xuống…”
Giờ đây, mỗi tối, bà vẫn giữ thói quen thắp đèn. Không phải vì thiếu điện, mà vì đó là cách bà nhắc mình nhớ về một thời “hoa lửa” – nơi tuổi trẻ, nước mắt và niềm tin hòa làm một.
Câu chuyện của bà không chỉ là ký ức, mà là một ngọn lửa truyền lại cho thế hệ sau – rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh thầm lặng.



