Ngọn đèn không tắt
Trong đêm hành quân, Lực giữ ngọn đèn dầu dẫn đường cho đồng đội dù bị thương. Ngọn đèn trở thành biểu tượng niềm tin chiến thắng.
Nguyễn Văn Lực sinh năm 1945, là một chiến sĩ trẻ tham gia chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn.
Một đêm mưa rừng tầm tã, đơn vị của anh phải hành quân gấp để kịp tiếp viện cho chiến trường phía Nam.
Đường rừng tối đen như mực, bom đạn vừa dội xuống khiến cây cối ngổn ngang.
Lực được giao nhiệm vụ cầm ngọn đèn dầu đi đầu dẫn đường cho cả đơn vị.
Bất ngờ, một quả bom nổ gần đó khiến anh bị thương ở chân, máu thấm ướt ống quần.
Dù đau đớn, Lực vẫn cắn răng đứng dậy, giơ cao ngọn đèn.
Anh hiểu rằng chỉ cần ánh sáng ấy tắt đi, cả đơn vị có thể lạc hướng giữa rừng sâu nguy hiểm.
Từng bước, từng bước, anh lê chân đi trước, ánh đèn chập chờn nhưng không bao giờ tắt.
Đồng đội phía sau nhìn theo ánh sáng ấy mà tiếp tục tiến lên.
Khi đến được điểm tập kết an toàn, Lực gục xuống nhưng trên tay vẫn nắm chặt ngọn đèn.
Sau này, đồng đội kể lại rằng chính ánh sáng nhỏ bé ấy đã cứu sống cả đơn vị.
Ngọn đèn của Lực trở thành biểu tượng của niềm tin và ý chí không bao giờ tắt.



