Mẹ Việt Nam Anh hùng

Ngọn đèn không tắt

Một người mẹ có hai con ra trận, đêm nào cũng thắp đèn chờ tin con, và ngọn đèn ấy trở thành biểu tượng của niềm tin và sự hy sinh.

Đắk Lắk10/04/2026H Dôn Bya (Xã Buôn Đôn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Nhài có hai người con trai đều lên đường nhập ngũ. Từ ngày các con đi, đêm nào bà cũng để một ngọn đèn dầu nhỏ nơi cửa sổ. Có người hỏi sao phải thắp đèn suốt như thế, bà chỉ cười buồn:
– Để lỡ con về muộn còn thấy đường mà vào nhà.

Những năm chiến tranh, làng xóm thường xuyên mất điện, bom đạn dội về từ xa. Có những đêm mưa gió, ngọn đèn chao qua chao lại tưởng chừng sắp tắt. Bà lại lấy tay che, châm thêm dầu, giữ cho ánh sáng còn leo lét.

Rồi một ngày, bà nhận tin dữ về người con lớn. Ít lâu sau, người con thứ hai cũng không trở về. Từ đó, ngọn đèn nơi cửa sổ vẫn được bà thắp mỗi đêm. Không còn là để đợi bước chân con ngoài ngõ nữa, mà là để giữ lại một niềm tin, một nỗi nhớ, một phần trái tim của người mẹ.

Người trong làng đi qua ai cũng lặng nhìn ánh đèn ấy. Nó nhỏ bé thôi, nhưng bền bỉ lắm. Giống như tình mẹ trong thời hoa lửa: âm thầm, chịu đựng, đau đớn mà vẫn sáng mãi không tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn