NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT
CÂU CHUYỆN: “NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT”
Ở vùng quê nghèo xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, Nguyễn Thị Thứ sống trong một ngôi nhà nhỏ, lưng tựa vào ruộng đồng, trước mặt là con đường làng đầy dấu chân ra trận.
Người ta gọi bà bằng cái tên giản dị: Mẹ Thứ.
Mẹ có nhiều người con trai. Khi đất nước bước vào những năm tháng “hoa lửa”, từng người con của mẹ lần lượt khoác ba lô ra trận.
Mỗi lần tiễn con, mẹ không khóc. Mẹ chỉ dặn:
“Đi đi con, giữ đất cho làng, cho nước.”
Người con đầu đi… rồi không trở về.
Người con thứ hai… cũng không trở về.
Cứ thế, 9 người con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại của mẹ đã hy sinh trong kháng chiến.
Ngôi nhà của mẹ dần trở nên trống vắng.
Những chiếc đòn gánh, cái chõng tre… vẫn còn đó, nhưng tiếng cười của các con thì không còn nữa.
Có người hỏi:
“Mẹ có đau không?”
Mẹ chỉ lặng im, đôi mắt nhìn xa xăm ra cánh đồng.
Nỗi đau của mẹ không còn là nước mắt — mà là sự lặng im đến tận cùng.
Đêm nào mẹ cũng thắp một ngọn đèn dầu nhỏ.
Người làng bảo:
“Mẹ thắp đèn để làm gì khi các con không còn?”
Mẹ nhẹ nhàng đáp:
“Để các con biết đường về…”
Ngọn đèn ấy không chỉ soi sáng căn nhà nhỏ, mà còn trở thành biểu tượng của tình mẹ – không bao giờ tắt, dù chiến tranh có khốc liệt đến đâu.
Ngày đất nước thống nhất, người ta đến thăm mẹ rất đông.
Họ gọi mẹ là “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”.
Nhưng mẹ vẫn chỉ là một người mẹ bình dị.
Mẹ nói:
“Mẹ chỉ mong đất nước yên bình, không còn ai phải tiễn con ra trận như mẹ nữa.”


