Bài viết

Ngọn đèn không tắt

Quảng Trị28/04/2026Nguyễn Kiều Trang (Đoàn Trường Cao đẳng nghề Quảng Trị)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn đèn không tắt

Đêm đó, cả đơn vị hành quân xuyên rừng. Trời tối như mực, chỉ có ánh đèn dầu nhỏ treo trước ngực người lính dẫn đường. Ngọn đèn ấy không chỉ soi lối mà còn là điểm tựa tinh thần.

Hùng – chàng lính trẻ lần đầu ra trận – luôn đi phía sau cùng. Mỗi khi sợ hãi, cậu chỉ cần nhìn ánh đèn ấy là thấy lòng dịu lại. Nhưng giữa một trận bom bất ngờ, người dẫn đường ngã xuống, ngọn đèn rơi vào vũng nước.

Không ai nói gì, cả đội lặng đi trong giây lát. Hùng bước tới, nhặt lại ngọn đèn, lau khô rồi lặng lẽ thắp lại. Từ đó, cậu đi lên đầu hàng, tiếp tục dẫn đường.

Ngọn đèn ấy không còn thuộc về một người, mà là niềm tin chung. Đêm rừng vẫn tối, bom vẫn nổ, nhưng ánh sáng nhỏ ấy chưa từng tắt.

Sau chiến tranh, Hùng trở về, mang theo chiếc đèn cũ. Cậu không kể về những trận đánh, chỉ kể về một ngọn đèn – thứ đã giúp cậu lớn lên giữa chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn