NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam hiện đại, Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ là biểu tượng thiêng liêng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng và đức hy sinh vô bờ bến của người mẹ Việt Nam. Cuộc đời mẹ là bản trường ca đau thương mà vĩ đại, nơi tình mẫu tử hòa quyện với lòng yêu nước, trở thành ngọn đèn không bao giờ tắt trong tâm thức dân tộc Việt Nam.
Có những mất mát mà ngôn từ khó có thể gọi thành tên.
Có những con người mà cuộc đời họ chính là một phần lịch sử của dân tộc.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ là một con người như thế.
Mẹ sinh ra trên mảnh đất Quảng Nam giàu truyền thống yêu nước — nơi từng hứng chịu biết bao bom đạn và đau thương trong các cuộc kháng chiến chống ngoại xâm.
Cuộc đời mẹ gắn liền với chiến tranh.
Từ khi còn trẻ, mẹ đã chứng kiến cảnh quê hương chìm trong khói lửa, người dân lầm than dưới ách áp bức của thực dân, đế quốc.
Nhưng cũng chính mảnh đất ấy đã nuôi lớn trong lòng người dân Quảng Nam một tinh thần bất khuất hiếm có.
Các con của mẹ lớn lên giữa những năm tháng đất nước bị chia cắt.
Họ nghe tiếng bom nhiều hơn tiếng hát.
Họ chứng kiến đồng bào bị giết hại, làng mạc bị càn quét.
Và rồi từng người con của mẹ lần lượt lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc.
Ngày tiễn con đi, mẹ không giữ lại.
Mẹ hiểu rằng:
Khi đất nước còn chiến tranh, không ai có thể sống bình yên cho riêng mình.
Người con trai đầu hy sinh.
Rồi người thứ hai.
Rồi người thứ ba…
Tin báo tử lần lượt gửi về căn nhà nhỏ.
Mỗi lần như thế, cả không gian như lặng đi.
Nỗi đau chồng lên nỗi đau.
Nhưng người mẹ ấy vẫn âm thầm chịu đựng.
Không gục ngã.
Không oán trách.
Bởi mẹ biết các con mình ngã xuống cho Tổ quốc được hồi sinh.
Người dân trong vùng kể rằng, có những đêm mẹ ngồi lặng bên ngọn đèn dầu đến sáng.
Ngoài kia bom đạn vẫn rung chuyển đất trời.
Trong căn nhà nhỏ, người mẹ già lặng lẽ khâu lại những bộ quần áo cũ của con, dù biết sẽ không còn ai trở về mặc nữa.
Nỗi đau ấy âm thầm như đất.
Nhưng cũng lớn lao như đất nước.
Điều khiến nhiều người xúc động nhất không chỉ là sự hy sinh quá lớn của mẹ, mà là niềm tin mà mẹ giữ suốt cả cuộc đời.
Dù mất mát đến tận cùng, mẹ vẫn một lòng tin vào cách mạng.
Tin vào ngày đất nước thống nhất.
Tin rằng sự hy sinh của các con sẽ không vô nghĩa.
Có người từng hỏi mẹ:
“Mẹ mất nhiều con như vậy, mẹ có đau không?”
Mẹ chỉ lặng lẽ đáp:
“Đất nước còn chiến tranh thì nhà nào cũng đau.”
Câu nói mộc mạc ấy chứa đựng phẩm chất cao đẹp nhất của người mẹ Việt Nam trong thời đại Hồ Chí Minh.
Họ không chỉ sinh ra những người con anh hùng.
Họ còn âm thầm dâng hiến cả cuộc đời mình cho độc lập dân tộc.
Trong những năm tháng chống Mỹ cứu nước, hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã sống như thế.
Có người tiễn chồng ra trận rồi mãi mãi không gặp lại.
Có người mất cả con trai lẫn con gái.
Có người trở thành chỗ dựa cho cả làng trong những ngày bom đạn.
Máu và nước mắt của các mẹ đã hòa vào lịch sử dân tộc.
Chính sự hy sinh lặng thầm ấy tạo nên hậu phương vững chắc cho tiền tuyến.
Chính tình yêu nước của những người mẹ bình dị đã tiếp thêm sức mạnh cho cả dân tộc đứng lên.
Và Mẹ Nguyễn Thị Thứ là biểu tượng tiêu biểu nhất cho hàng triệu người mẹ Việt Nam anh hùng ấy.
Sau ngày đất nước thống nhất, căn nhà nhỏ của mẹ trở thành nơi nhiều người tìm đến để tri ân.
Ai gặp mẹ cũng thấy ở người mẹ già ấy một sự điềm tĩnh kỳ lạ.
Không tự hào về mất mát.
Không kể công.
Chỉ có ánh mắt hiền từ và nỗi nhớ những người con đã nằm lại với đất nước.
Năm tháng trôi qua, chiến tranh lùi xa.
Đất nước bước vào thời kỳ hòa bình và phát triển.
Nhưng mỗi lần nhắc đến Mẹ Nguyễn Thị Thứ, hàng triệu người Việt Nam vẫn nghẹn lòng.
Bởi cuộc đời mẹ nhắc chúng ta rằng:
Độc lập hôm nay được đánh đổi bằng những hy sinh không gì bù đắp nổi.
Trong bối cảnh hiện nay, khi có những luận điệu xuyên tạc lịch sử, phủ nhận giá trị của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước hoặc gieo rắc lối sống vô cảm, thực dụng, thì câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Thứ càng trở nên thiêng liêng.
Không ai có thể phủ nhận sự thật lịch sử khi còn đó những người mẹ đã hiến dâng gần như cả cuộc đời mình cho Tổ quốc.
Không ai có thể phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng khi chính niềm tin vào cách mạng đã giúp nhân dân Việt Nam vượt qua những năm tháng đau thương nhất.
Thế hệ trẻ hôm nay không phải cầm súng ra chiến trường như cha anh năm xưa.
Nhưng thế hệ trẻ có trách nhiệm giữ gìn hòa bình, bảo vệ sự thật lịch sử và tiếp nối tinh thần yêu nước bằng hành động thiết thực.
Đó có thể là học tập nghiêm túc.
Là sống tử tế và có trách nhiệm.
Là không thờ ơ trước vận mệnh đất nước.
Là biết tri ân những người đã hy sinh để mình được sống trong hòa bình.
Bởi một dân tộc biết cúi đầu trước những người mẹ như Nguyễn Thị Thứ sẽ là một dân tộc không bao giờ đánh mất cội nguồn của mình.
Ngọn đèn mà mẹ từng thắp trong những đêm chiến tranh năm ấy có thể đã tắt.
Nhưng ánh sáng từ lòng yêu nước và đức hy sinh của mẹ sẽ còn soi đường cho nhiều thế hệ Việt Nam mai sau.



