Bài viết

Ngọn đèn không tắt

Câu chuyện kể về bà Nguyễn Thị Sáu – một người mẹ ở vùng chiến khu đã âm thầm nuôi giấu cán bộ, chăm sóc thương binh và trở thành chỗ dựa tinh thần cho những người lính trong những năm tháng chiến tranh. Hình ảnh ngọn đèn dầu trước hiên nhà của bà đã trở thành biểu tượng của niềm tin, hy vọng và lòng yêu nước.

Đồng Nai09/06/2026Phạm Minh Tuấn (Đoàn xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Văn Dũng vẫn nhớ như in những ngày tháng chiến đấu ác liệt tại vùng Xuân Lộc vào mùa xuân năm 1975.

Khi ấy, đơn vị của ông thường xuyên hoạt động trong điều kiện vô cùng khó khăn.

Ban ngày tránh sự truy quét của địch.

Ban đêm mới có thể cơ động và thực hiện nhiệm vụ.

Giữa những ngày tháng gian khổ ấy, có một ngôi nhà nhỏ nằm ven rừng luôn để lại trong lòng người lính một cảm giác ấm áp đặc biệt.

Chủ nhân ngôi nhà là bà Nguyễn Thị Sáu.

Bà sống một mình sau khi chồng mất sớm.

Ngôi nhà đơn sơ với mái lá cũ kỹ, nhưng đêm nào trước hiên nhà cũng có một ngọn đèn dầu nhỏ được thắp sáng.

Ban đầu, nhiều chiến sĩ không hiểu vì sao bà luôn để đèn như vậy.

Một lần, ông Dũng hỏi:

"Bác Sáu, sao đêm nào bác cũng thắp đèn?"

Bà mỉm cười hiền hậu:

"Để các con biết nơi này luôn có người chờ."

Câu trả lời giản dị ấy khiến mọi người xúc động.

Từ đó, ngôi nhà nhỏ trở thành điểm dừng chân quen thuộc của nhiều chiến sĩ.

Mỗi khi có bộ đội đi qua, bà lại nấu nồi khoai, nồi cháo hoặc dành dụm ít gạo để chia sẻ.

Có những đêm thương binh được đưa về, bà thức trắng để chăm sóc.

Bà xem những người lính như con ruột của mình.

Một đêm đầu tháng 4 năm 1975, chiến sự diễn ra đặc biệt ác liệt.

Đơn vị của ông Dũng có nhiều chiến sĩ bị thương.

Trong điều kiện thiếu thuốc men và nơi trú ẩn, bà Sáu đã mở cửa nhà mình để che giấu thương binh.

Suốt đêm hôm ấy, bà cùng mọi người băng bó vết thương, nấu nước và động viên các chiến sĩ.

Bên ngoài là tiếng súng nổ liên hồi.

Bên trong ngôi nhà nhỏ, ngọn đèn dầu vẫn cháy sáng.

Ánh đèn ấy không chỉ soi sáng căn phòng mà còn thắp lên niềm tin cho những người đang đối mặt với sự sống và cái chết.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, đất nước hoàn toàn thống nhất.

Trong niềm vui chiến thắng, những người lính tìm đến báo tin cho bà Sáu.

Nghe tin hòa bình, bà bật khóc.

Đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc sau bao năm chờ đợi.

Nhiều năm sau, ông Dũng có dịp quay lại nơi ấy.

Ngôi nhà cũ không còn nữa.

Nhưng trong ký ức của ông, ngọn đèn dầu năm ấy vẫn luôn cháy sáng.

Ông nói với thế hệ trẻ:

"Chúng tôi chiến đấu bằng súng đạn. Nhưng có những người mẹ, những người dân bình dị đã tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi bằng tình yêu thương và lòng yêu nước. Họ cũng là những anh hùng của thời hoa lửa."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn