Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn đèn không tắt

Ngọn đèn không tắt

Phú Thọ10/06/2026Nguyễn Cảnh (Chi đoàn trường THCS Điêu Lương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những người từng công tác cùng anh Hà Văn Nam thường gọi anh bằng cái tên trìu mến: “Ngọn đèn không tắt.”

Anh Nam tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi vừa tròn hai mươi tuổi. Đơn vị của anh thường xuyên làm việc vào ban đêm để tránh sự phát hiện của máy bay địch.

Trong những đêm tối giữa núi rừng, ánh sáng từ những chiếc đèn dầu và đèn pin là điều vô cùng quý giá.

Anh Nam được giao nhiệm vụ quản lý vật tư chiếu sáng phục vụ công việc của đơn vị.

Anh luôn cẩn thận kiểm tra từng chiếc đèn, từng bình dầu trước khi mọi người lên đường làm nhiệm vụ.

Một lần, trong lúc sửa chữa một tuyến đường quan trọng, toàn bộ khu vực bất ngờ mất nguồn sáng dự phòng do thời tiết xấu.

Nếu công việc bị gián đoạn, đoàn xe vận tải phía sau sẽ phải chờ đợi.

Không chần chừ, anh Nam nhanh chóng khắc phục sự cố và bảo đảm đủ ánh sáng cho đơn vị tiếp tục làm việc.

Nhờ vậy, tuyến đường được hoàn thành đúng tiến độ.

Đồng đội thường nói:

“Ở đâu có anh Nam, ở đó ánh đèn không bao giờ tắt.”

Sau chiến tranh, anh trở về Đồng Lương, sống giản dị và tích cực tham gia các hoạt động xã hội.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện về anh Hà Văn Nam là lời nhắc nhở rằng mỗi công việc, dù nhỏ bé đến đâu, nếu được thực hiện bằng trách nhiệm và sự tận tâm thì đều góp phần tạo nên thành công chung.

Ngọn đèn năm ấy không chỉ soi sáng những con đường chiến lược mà còn thắp lên niềm tin, ý chí và khát vọng chiến thắng của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn