Ngọn Đèn Không Tắt
Ở một trạm quân y dã chiến, chị Mai – y tá trẻ của Đoàn – luôn là người thức cuối cùng. Ngọn đèn dầu nhỏ soi rõ gương mặt còn rất trẻ, nhưng ánh mắt đã sớm già vì chứng kiến quá nhiều mất mát. Chị chăm sóc thương binh không quản ngày đêm, có khi kiệt sức vẫn gượng dậy vì “các anh còn đau hơn mình”. Trong những lúc hiểm nguy, chị sẵn sàng ở lại trạm để bảo vệ thương binh, dù bom đạn vây quanh. Một lần sơ tán gấp, chị Mai ở lại sau cùng và không bao giờ trở về. Ngọn đèn dầu hôm ấy vẫn cháy cho đến
Ở một trạm quân y dã chiến, chị Mai – y tá trẻ của Đoàn – luôn là người thức cuối cùng. Ngọn đèn dầu nhỏ soi rõ gương mặt còn rất trẻ, nhưng ánh mắt đã sớm già vì chứng kiến quá nhiều mất mát.
Chị chăm sóc thương binh không quản ngày đêm, có khi kiệt sức vẫn gượng dậy vì “các anh còn đau hơn mình”. Trong những lúc hiểm nguy, chị sẵn sàng ở lại trạm để bảo vệ thương binh, dù bom đạn vây quanh.
Một lần sơ tán gấp, chị Mai ở lại sau cùng và không bao giờ trở về. Ngọn đèn dầu hôm ấy vẫn cháy cho đến khi đồng đội quay lại.
Ngọn đèn không tắt ấy trở thành biểu tượng cho tinh thần nhân ái, trách nhiệm và lý tưởng sống cao đẹp của thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.


