Ngọn đèn không tắt
Dương Thị Thủy sinh năm 1933 trong một gia đình lao động tại Hà Nội. Khi còn rất trẻ, bà đã tham gia công tác liên lạc trong nội thành.
Ngôi nhà nhỏ của bà nằm trong một con ngõ hẹp. Bề ngoài, đó chỉ là một gia đình bình thường. Nhưng bên trong, đó là một điểm liên lạc bí mật.
Mỗi tối, một ngọn đèn dầu được thắp lên. Đó không chỉ là ánh sáng sinh hoạt, mà còn là ám hiệu. Khi đèn đặt ở vị trí nhất định, nghĩa là an toàn; khi tắt đột ngột, nghĩa là có nguy hiểm.
Một đêm, khi đang chờ cán bộ đến nhận tài liệu, bà phát hiện có dấu hiệu lạ ngoài ngõ. Linh cảm nguy hiểm, bà lập tức thay đổi vị trí ngọn đèn.
Quả nhiên, ít phút sau, lính địch ập vào kiểm tra. Nhờ tín hiệu đó, người cán bộ đã không đến và tránh được nguy hiểm.
Sau khi lính rời đi, bà vẫn ngồi bên ngọn đèn, tay run nhẹ nhưng ánh mắt kiên định.
Bà nói: “Chỉ cần đèn còn sáng… là cách mạng còn đường.”



