Ngọn đèn không tắt
Câu chuyện kể về những đêm tháng năm ác liệt, khi bom đạn liên tục trút xuống, bà Nguyễn Thị Suốt vẫn kiên cường chèo đò đưa bộ đội, thương binh và hàng hóa vượt sông Nhật Lệ. Chiếc đèn nhỏ trên mũi đò trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Những năm chiến tranh chống Mỹ, dòng sông Nhật Lệ ở Đồng Hới là tuyến giao thông quan trọng. Máy bay địch thường xuyên ném bom để cắt đứt con đường chi viện cho chiến trường miền Nam.
Giữa những trận bom dữ dội, có một người phụ nữ nhỏ bé tên là Nguyễn Thị Suốt. Dù tuổi đã cao, bà vẫn tình nguyện chèo đò ngày đêm đưa bộ đội, dân công, thương binh và vũ khí vượt sông. Mỗi chuyến đò đều đối mặt với hiểm nguy, nhưng bà chưa từng chùn bước.
Có những đêm mưa gió, bầu trời rực sáng bởi pháo sáng và bom đạn. Đồng đội khuyên bà nên nghỉ để giữ an toàn, nhưng bà chỉ mỉm cười rồi nói:
"Bộ đội còn cần sang sông thì tôi còn chèo."
Trên mũi đò luôn có một ngọn đèn nhỏ. Ánh đèn ấy không chỉ soi đường mà còn tiếp thêm niềm tin cho những người lính. Dù bom nổ ngay bên bờ sông, chiếc đò vẫn lặng lẽ vượt nước, đưa từng người sang bờ an toàn.
Nhờ sự dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của bà Nguyễn Thị Suốt cùng nhiều người dân Quảng Bình, tuyến đường chi viện luôn được giữ vững. Hình ảnh người mẹ già chèo đò giữa mưa bom đã trở thành biểu tượng đẹp của lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng trong thời hoa lửa.
Ngày nay, khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh, nhiều người vẫn nhớ đến bà Nguyễn Thị Suốt – người đã dành cả trái tim và sức lực để góp phần vào thắng lợi của dân tộc. Câu chuyện của bà nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Ý nghĩa câu chuyện:
Câu chuyện ca ngợi lòng yêu nước, sự dũng cảm và tinh thần cống hiến của những con người bình dị trong chiến tranh. Qua đó giáo dục thế hệ trẻ lòng biết ơn, ý thức gìn giữ hòa bình và phát huy truyền thống yêu nước của dân tộc.


