NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT
NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT
Họ và tên: Hoàng Thị Thanh Trà
Lớp: Sư phạm Anh A – K46
Mã SV: DTF237140231067
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT
Tôi gặp ông vào một buổi chiều mùa hè, khi nắng vẫn còn đọng lại trên mái hiên căn nhà nhỏ ở cuối làng. Ông là một cựu chiến binh – người mà cả làng vẫn gọi bằng cái tên thân thương: “ông Sáu”.
Ông không cao lớn, lưng đã còng theo năm tháng, nhưng đôi mắt vẫn sáng và sâu, như chứa cả một thời tuổi trẻ đã đi qua trong bom đạn. “Ngày đó, tụi tôi bằng tuổi các cháu bây giờ thôi…” – ông bắt đầu câu chuyện, giọng trầm nhưng rõ ràng. Ông kể về những năm tháng tham gia kháng chiến chống Mỹ. Khi đó, ông mới mười tám tuổi. Cái tuổi đáng ra đang ngồi trên ghế nhà trường, nhưng ông đã chọn khoác lên mình màu áo lính, rời xa gia đình để bước vào chiến trường. “Chiến tranh không giống trong phim đâu cháu ạ,” ông cười nhẹ, “không có nhạc nền, không có ánh hào quang. Chỉ có đói, lạnh… và nỗi sợ.” Có những đêm hành quân xuyên rừng, mưa rơi tầm tã, đất trơn trượt, cả đơn vị phải bám vào nhau mà đi. Có những ngày chỉ ăn cơm với muối, thậm chí nhịn đói.
Nhưng điều khiến ông nhớ nhất không phải là gian khổ, mà là tình đồng đội. Ông dừng lại một lúc, ánh mắt chùng xuống. “Có một người bạn thân của ông… tên là Hòa.” Hai người cùng nhập ngũ, cùng chiến đấu, cùng chia nhau từng miếng lương khô. Trong một trận đánh ác liệt, Hòa đã hy sinh khi che chắn cho ông khỏi một loạt đạn. “Ông sống… là vì nó,” ông nói khẽ, giọng run run.
Tôi không biết phải nói gì. Chỉ thấy trong lòng mình nặng trĩu. Những câu chuyện tôi từng học trong sách bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết – không còn là những con chữ khô khan, mà là máu, là nước mắt, là tuổi trẻ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Sau chiến tranh, ông trở về với một chân bị thương, mang theo những ký ức không thể xóa nhòa. Nhưng ông chưa bao giờ than vãn. Ông sống giản dị, chăm sóc gia đình, và thỉnh thoảng kể lại những câu chuyện xưa cho lớp trẻ như tôi nghe. “Các cháu bây giờ may mắn lắm,” ông nói, “được sống trong hòa bình. Đừng quên điều đó.”
Chiều hôm ấy, khi tôi ra về, ánh hoàng hôn phủ lên căn nhà nhỏ của ông một màu vàng ấm áp. Tôi chợt nhận ra rằng, những con người như ông chính là những ngọn đèn – âm thầm nhưng bền bỉ – soi sáng cho thế hệ sau. Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức của một thời “hoa lửa”, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm của chúng tôi – những người trẻ hôm nay: phải sống xứng đáng với những hy sinh của thế hệ đi trước. Và tôi tin, chừng nào những câu chuyện ấy còn được kể lại, thì ngọn lửa của lịch sử sẽ không bao giờ tắt.



