Thân nhân liệt sĩ, người có công

Ngọn đèn không tắt bên dòng sông Lam

Bà Nguyễn Thị Hường (sinh năm 1948, quê ở huyện Nam Đàn, Nghệ An) đã dành gần nửa cuộc đời để chờ đợi tin tức về người anh trai – liệt sĩ Nguyễn Văn Hậu. Anh Hậu nhập ngũ năm 1967, khi mới tròn 19 tuổi, để lại phía sau mẹ già và cô em gái còn đang học dở lớp 7.

18/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những lá thư đầu tiên gửi về đều đặn, kể về cuộc sống nơi chiến trường khốc liệt nhưng vẫn ánh lên niềm tin chiến thắng. Thế rồi, năm 1969, gia đình nhận được giấy báo tử. Không có thi hài, không có một kỷ vật nào ngoài vài dòng thông báo ngắn ngủi.

Từ ngày đó, cứ mỗi tối, bà Hường lại thắp một ngọn đèn dầu nhỏ bên bàn thờ anh. Ngọn đèn ấy không chỉ để tưởng nhớ mà còn là niềm hy vọng mong manh rằng một ngày nào đó, anh sẽ “tìm được đường về”.

Dù nay đã ngoài 70 tuổi, bà vẫn giữ thói quen ấy. Bà nói: “Còn thắp đèn là còn thấy anh mình chưa mất hẳn.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn