Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT GIỮA ĐẠI NGÀN TRÀ MY

Trong câu chuyện, nhân vật Nguyễn Thị Dần hiện lên như một biểu tượng cao đẹp cho người phụ nữ Việt Nam anh hùng, kiên trung tại vùng đất kháng chiến Trà My. Giữa những năm tháng chiến tranh gian khổ và ác liệt, bà không quản ngại hiểm nguy, gian khổ để trở thành điểm tựa vững chắc cho cách mạng. Hình ảnh của bà gắn liền với sự hy sinh thầm lặng, bền bỉ khi ngày đêm nuôi giấu cán bộ, đưa cơm, tiếp tế và giữ vững đường dây liên lạc thông suốt cho phong trào địa phương. Lòng yêu nước nồng nàn và ý

Đà Nẵng26/06/2026Võ Yến Nhi (Xã Thạnh Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT GIỮA ĐẠI NGÀN TRÀ MY

(Câu chuyện thời hoa lửa trên quê hương Quảng Nam)

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và máu của những người con yêu nước. Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Quảng Nam là một trong những chiến trường ác liệt nhất miền Nam. Mảnh đất ấy đã chứng kiến biết bao sự hy sinh anh dũng của quân và dân để đổi lấy nền hòa bình hôm nay. Giữa những câu chuyện cảm động về một thời hoa lửa, hình ảnh những người dân Trà My âm thầm che chở cán bộ, bộ đội giữa bom đạn chiến tranh vẫn luôn là ký ức đẹp và đáng tự hào.

Những năm 1967–1969, vùng núi Trà My là căn cứ cách mạng quan trọng của Khu V. Nơi đây ngày đêm phải hứng chịu những trận càn quét dữ dội của quân Mỹ. Tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, tiếng bom nổ rung chuyển núi rừng đã trở thành âm thanh quen thuộc đối với người dân địa phương. Cây rừng bị tàn phá, nhiều bản làng bị đốt cháy, cuộc sống của người dân vô cùng gian khổ. Thế nhưng, trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, ngọn lửa yêu nước vẫn cháy sáng trong trái tim mỗi người dân Quảng Nam.

Ở một ngôi làng nhỏ thuộc Trà Sơn, có một người phụ nữ tên là Nguyễn Thị Dần. Bà chỉ là một người nông dân bình dị, quanh năm gắn bó với nương rẫy. Nhưng khi Tổ quốc cần, bà đã trở thành một giao liên dũng cảm, góp phần giữ vững mạch liên lạc của cách mạng giữa núi rừng Trà My.

Ban ngày, bà vẫn lên rẫy như bao người khác để tránh sự nghi ngờ của địch. Đêm xuống, khi màn sương phủ kín các sườn núi, bà lại lặng lẽ băng rừng, vượt suối để chuyển thư từ, dẫn đường cho cán bộ và tiếp tế cho bộ đội. Có những đêm mưa như trút nước, đường rừng trơn trượt, bà vẫn kiên trì bước đi. Có lúc pháo sáng của địch bất ngờ rực lên giữa trời đêm, bà phải nằm im dưới những bụi cây hàng giờ liền mới dám tiếp tục hành trình.

Cuối năm 1968, quân Mỹ mở một cuộc càn quét lớn vào vùng căn cứ Trà My. Nhiều chiến sĩ bị thương trong lúc chiến đấu và không thể rút lui kịp thời. Trước tình thế nguy hiểm, bà Dần cùng dân làng đã bí mật đưa các thương binh về giấu trong những căn hầm dưới gốc cây lớn giữa rừng.

Việc làm ấy vô cùng nguy hiểm. Nếu bị phát hiện, không chỉ bà mà cả dân làng đều có thể bị bắt hoặc bị giết. Thế nhưng không ai lùi bước. Người góp gạo, người góp sắn, người mang thuốc lá rừng để cứu chữa thương binh. Ban ngày họ sống như những người dân bình thường, ban đêm lại lặng lẽ chăm sóc những người lính đang giành giật sự sống.

Trong một căn hầm nhỏ tối tăm giữa rừng sâu, bà Dần thường thắp một ngọn đèn dầu rất nhỏ. Ánh đèn yếu ớt được che kín bằng lá rừng để không bị phát hiện. Dưới ánh sáng mờ nhạt ấy, bà băng bó vết thương, nấu nước cho các chiến sĩ uống và động viên họ vượt qua đau đớn.

Một đêm nọ, tiếng trực thăng và tiếng chó nghiệp vụ của địch vang lên rất gần. Quân Mỹ tiến vào khu vực ngôi làng. Không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Trong căn hầm bí mật, nhiều thương binh nắm chặt tay nhau, chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất.

Bà Dần nhẹ nhàng hạ thấp ngọn đèn dầu rồi thì thầm:

– Các con đừng lo. Dù có chuyện gì xảy ra, cô bác trong làng cũng sẽ bảo vệ các con.

Lời nói giản dị ấy khiến những người lính trẻ thêm vững lòng. Họ hiểu rằng phía sau mình không chỉ có đồng đội mà còn có cả một nhân dân đang âm thầm che chở.

May mắn thay, sau nhiều giờ lùng sục, quân địch không phát hiện được hầm bí mật và rút đi. Mọi người thở phào nhẹ nhõm. Ngọn đèn dầu lại được thắp sáng. Ánh sáng ấy tuy nhỏ bé nhưng dường như chứa đựng cả niềm tin và hy vọng giữa những ngày tháng khốc liệt nhất của chiến tranh.

Nhiều năm sau, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, những người lính từng được cứu sống đã trở lại Trà My để tìm gặp ân nhân năm xưa. Họ mang theo những bó hoa tươi, những cái ôm nghẹn ngào và cả những giọt nước mắt xúc động. Có người đã trở thành cán bộ, có người trở về làm nông dân trên quê hương mình, nhưng tất cả đều không quên những ngày được người dân Trà My cưu mang giữa lằn ranh sinh tử.

Giờ đây, chiến tranh đã lùi xa. Trà My đang từng ngày đổi mới với những con đường rộng mở, những mái trường khang trang và những khu dân cư trù phú. Thế nhưng, câu chuyện về ngọn đèn dầu giữa đại ngàn năm ấy vẫn được nhiều người nhắc lại như một biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết.

Ngọn đèn ấy không chỉ soi sáng một căn hầm nhỏ giữa rừng sâu, mà còn soi sáng vẻ đẹp của con người Quảng Nam trong những năm tháng hoa lửa. Đó là lòng dũng cảm, sự hy sinh thầm lặng và niềm tin son sắt vào ngày đất nước hòa bình, thống nhất.

Mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh gian khổ, chúng ta càng thêm trân trọng sự hy sinh của thế hệ cha anh. Và chính những câu chuyện bình dị mà cao đẹp như thế sẽ mãi là ngọn lửa truyền thống, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước, xứng đáng với những gì mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân và máu xương để giành lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT GIỮA ĐẠI NGÀN TRÀ MY | Câu chuyện thời hoa lửa