Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn đèn không tắt giữa mùa bom

Câu chuyện kể về tinh thần gan dạ của một nữ giao liên trẻ trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Dù bom đạn ác liệt, chị vẫn giữ ngọn đèn dầu làm tín hiệu dẫn đường cho bộ đội vượt qua cánh đồng ngập nước an toàn, góp phần bảo vệ lực lượng cách mạng.

Đồng Tháp13/05/2026Lâm Văn Tèo (Xã An Phước)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, vùng Đồng Tháp Mười chìm trong khói lửa chiến tranh. Ban ngày máy bay địch quần thảo, ban đêm pháo sáng rực cả cánh đồng. Người dân sống trong cảnh đào hầm tránh bom, nhưng lòng yêu nước thì chưa bao giờ tắt.

Ông Nguyễn Văn Sáu lúc ấy là du kích địa phương, phụ trách đưa bộ đội băng qua tuyến đồng ngập nước để tiếp tế cho chiến trường. Đường đi vô cùng nguy hiểm vì địch cài phục kích khắp nơi.

Trong đội giao liên năm đó có một cô gái tên là Bảy Liên, mới tròn mười chín tuổi. Dáng người nhỏ bé nhưng rất gan dạ. Mỗi đêm, chị đều mang theo một chiếc đèn dầu nhỏ được che kín bằng lon sữa bò đục lỗ. Ánh đèn yếu ớt ấy chính là tín hiệu bí mật để bộ đội nhận hướng đi giữa màn đêm đen đặc.

Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị nhận nhiệm vụ đưa thương binh vượt đồng sang căn cứ. Khi đoàn người vừa ra khỏi mé rừng tràm thì máy bay địch bất ngờ thả pháo sáng. Cả cánh đồng sáng rực như ban ngày.

Mọi người lập tức nằm xuống nước để tránh bị phát hiện. Riêng chị Bảy Liên vẫn bò từng chút một lên phía trước để giữ tín hiệu dẫn đường. Pháo sáng tắt rồi lại bùng lên. Tiếng trực thăng vọng xuống dữ dội.

Ông Sáu kể rằng lúc ấy ai cũng lo chị bị lộ. Nhưng nếu mất tín hiệu, cả đoàn thương binh có thể lạc vào khu phục kích của địch.

Giữa màn mưa đêm lạnh buốt, ánh đèn nhỏ vẫn chập chờn phía trước. Chị Bảy Liên dùng thân mình che ngọn lửa để đèn không tắt. Nhờ vậy, đoàn người lần theo ánh sáng ấy mà vượt qua cánh đồng an toàn.

Khi đến được căn cứ, mọi người mới biết chị đã bị mảnh pháo làm bị thương ở vai từ lúc giữa đường nhưng vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Ông Sáu xúc động kể lại:

“Hồi đó, ngọn đèn nhỏ lắm, nhưng soi sáng cả niềm tin của anh em tụi tôi.”

Sau chiến tranh, chị Bảy Liên trở về cuộc sống đời thường, không nhận mình là anh hùng. Nhưng với những người từng đi qua mùa bom đạn, hình ảnh cô giao liên ôm chiếc đèn dầu giữa cánh đồng lửa mãi là biểu tượng của lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn