Ngọn đèn không tắt giữa mưa bom - CĐ Phú Quý
Có những thời khắc trong lịch sử, con người không được phép sống bình thường. Chiến tranh ập đến, mang theo bom đạn và chia cắt, buộc cả một thế hệ phải lớn lên trong mất mát và hi sinh. Nhưng cũng chính trong những tháng năm khốc liệt ấy, vẻ đẹp của con người Việt Nam lại bừng sáng – giản dị mà phi thường, âm thầm mà vĩ đại.
Ở một vùng quê miền Trung nghèo khó, chị Trần Thị Mai – một cô gái mới ngoài đôi mươi – đã tình nguyện tham gia lực lượng dân công hỏa tuyến. Không trực tiếp cầm súng ra chiến trường, nhưng công việc của chị cũng đầy hiểm nguy: vận chuyển lương thực, tiếp tế đạn dược, dẫn đường cho bộ đội trong những đêm tối mịt mùng.
Đêm xuống, khi màn đêm phủ kín núi rừng, cũng là lúc chị Mai cùng đồng đội bắt đầu hành trình. Không ánh đèn, không tiếng nói lớn, chỉ có những bước chân lặng lẽ và nhịp tim dồn dập trong lồng ngực. Trên vai chị là những bao gạo nặng trĩu, dưới chân là con đường gập ghềnh, trơn trượt. Mỗi bước đi là một lần đối mặt với hiểm nguy, bởi máy bay địch có thể phát hiện và ném bom bất cứ lúc nào.
Có lần, giữa chặng đường vận chuyển, tiếng còi báo động vang lên xé toạc màn đêm. Bom địch trút xuống, đất trời rung chuyển. Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, chị Mai không nghĩ đến bản thân, mà chỉ lo những bao lương thực sẽ không đến kịp tiền tuyến. Chị ôm chặt gùi hàng, nằm rạp xuống đất, chờ bom qua rồi lại đứng dậy, tiếp tục bước đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Người ta vẫn thường nghĩ rằng anh hùng phải là những người làm nên điều lớn lao. Nhưng đôi khi, anh hùng lại chính là những con người bình thường, làm những việc tưởng như nhỏ bé nhưng lặp đi lặp lại trong gian khổ, không một lời than vãn. Chị Mai là một người như thế. Chị không có những chiến công được ghi chép, không có những huân chương lấp lánh, nhưng từng bước chân của chị đã góp phần giữ vững mạch sống của chiến trường.
Có những đêm mưa rừng xối xả, áo quần ướt sũng, đôi chân tê buốt vì lạnh, chị vẫn bước đi. Trong bóng tối, chị thắp lên một ngọn đèn nhỏ – không phải để soi đường, mà để giữ vững niềm tin. Ngọn đèn ấy có thể bị gió tắt bất cứ lúc nào, nhưng trong lòng chị, một ngọn lửa khác vẫn cháy: ngọn lửa của lòng yêu nước, của khát vọng hòa bình.
Người ta nói chiến tranh qua đi sẽ để lại những vết sẹo. Nhưng cũng chính chiến tranh đã khắc sâu vào lịch sử những con người như chị Mai – những con người đã sống trọn vẹn cho một lý tưởng lớn lao. Nếu Đường Trường Sơn là huyết mạch của cuộc kháng chiến, thì những con người như chị chính là nhịp đập âm thầm giữ cho huyết mạch ấy không ngừng chảy.
Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, chúng ta có thể không còn nghe tiếng bom rơi, không còn thấy những đêm hành quân trong bóng tối. Nhưng câu chuyện về chị Mai vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở: tuổi trẻ không phải để sống hoài, mà là để sống có ý nghĩa. Bởi vì có những ngọn đèn, dù nhỏ bé, vẫn đủ sức thắp sáng cả một thời đại.



