"Ngọn đèn không tắt giữa Trường Sơn"
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Trường Sơn là huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam. Giữa mưa bom bão đạn, những nữ thanh niên xung phong ngày đêm san lấp hố bom, mở đường và dẫn xe qua trọng điểm. Cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Kim Huế là một trong những người đã trực tiếp sống và chiến đấu trên tuyến lửa ấy. Ký ức về "ngọn đèn không tắt" vẫn luôn theo bà suốt cuộc đời.
ỗi khi nhắc đến Trường Sơn, bà Nguyễn Thị Kim Huế lại nhớ đến chiếc đèn bão nhỏ mà tổ công tác của mình luôn mang theo.
Đó không phải là chiếc đèn để soi đường đi.
Đó là ánh sáng dành cho những đoàn xe vận tải vượt trọng điểm trong đêm.
Năm 1969, khi mới tròn hai mươi tuổi, bà tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong.
Nhiệm vụ của đơn vị là bám đường, san lấp hố bom, sửa chữa cầu cống và hướng dẫn các đoàn xe vượt qua những điểm bị đánh phá ác liệt.
Có những ngày máy bay Mỹ ném bom hàng chục lượt.
Đất đá vùi lấp mặt đường.
Vừa lấp xong hố bom này thì hố bom khác lại xuất hiện.
Đêm xuống, công việc mới thật sự bắt đầu.
Để giữ bí mật, các đoàn xe không được bật đèn pha.
Ở những khúc cua hiểm trở hoặc đoạn đường vừa được sửa chữa, các nữ thanh niên xung phong đứng thành từng tốp, che ánh đèn bão bằng áo mưa hoặc tấm bạt, chỉ hé một khe sáng nhỏ để làm tín hiệu cho lái xe.
Bà Kim Huế nhớ lại:
"Ánh sáng chỉ nhỏ bằng bàn tay nhưng đủ để người lái xe biết mình đang đi đúng đường."
Có lần, khi đoàn xe đang vượt trọng điểm thì máy bay bất ngờ quay lại.
Tiếng còi báo động vang lên.
Những chiếc xe lập tức tắt máy, ngụy trang dưới tán cây.
Các nữ thanh niên xung phong ôm chặt chiếc đèn, lao xuống hầm trú ẩn.
Bom nổ liên tiếp.
Đất đá phủ kín cả mặt đường.
Ngay sau khi tiếng bom vừa dứt, bà cùng đồng đội lại chạy lên.
Việc đầu tiên không phải là nghỉ ngơi.
Họ kiểm tra xem còn chiếc xe nào mắc kẹt hay không.
Rồi chiếc đèn bão lại được thắp sáng.
Một đồng đội hỏi:
"Huế ơi, đèn còn không?"
Bà mỉm cười:
"Đèn còn thì đường còn."
Ánh sáng nhỏ bé ấy đã đưa hàng nghìn chuyến xe chở lương thực, thuốc men và vũ khí vượt qua Trường Sơn an toàn.
Chiến tranh kết thúc.
Ngày trở lại tuyến đường xưa, nhiều trọng điểm năm nào đã phủ đầy màu xanh của cây rừng.
Bà đứng rất lâu bên con đường cũ.
Trong ký ức của bà, dường như vẫn còn thấp thoáng những đoàn xe nối đuôi nhau trong đêm và ánh đèn nhỏ chập chờn giữa khói bom.
Bà thường nói với con cháu:
"Các con hôm nay đi trên những con đường rộng đẹp. Nhưng hãy nhớ rằng có những con đường đã được mở bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao người."



