Khác

NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT GIỮA TRƯỜNG SƠN

Đêm Trường Sơn chìm sâu trong mưa và gió. Rừng già hun hút, sương buông dày đặc như tấm màn xám phủ lên những con đường mòn in dấu chân bộ đội. Xa xa, tiếng bom vọng lại từng hồi, khô khốc và lạnh lùng. Trong không gian ấy, giữa một góc rừng heo hút, có một ngọn đèn dầu nhỏ vẫn lặng lẽ cháy.

Thái Nguyên17/03/2026K21 - Kế toán 4, Khoa Kế toán (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm Trường Sơn chìm sâu trong mưa và gió. Rừng già hun hút, sương buông dày đặc như tấm màn xám phủ lên những con đường mòn in dấu chân bộ đội. Xa xa, tiếng bom vọng lại từng hồi, khô khốc và lạnh lùng. Trong không gian ấy, giữa một góc rừng heo hút, có một ngọn đèn dầu nhỏ vẫn lặng lẽ cháy.

Ánh đèn leo lét soi gương mặt xanh xao của những người thương binh vừa được cáng về. Máu thấm đỏ tấm băng cá nhân, mùi thuốc sát trùng quyện với mùi đất ẩm và khói súng. Bên cạnh họ, cô y tá trẻ tên Hạnh cúi sát từng vết thương, đôi tay gầy gò nhưng vững vàng.

Hạnh mới tròn hai mươi tuổi. Ngày rời quê Thái Bình vào chiến trường, cô chỉ mang theo một ba lô nhỏ, vài bộ quần áo nâu sồng và lời dặn của mẹ:

“Bom đạn có thể phá làng, nhưng không thể dập tắt lòng người.”

Ở Trường Sơn, Hạnh quen dần với những đêm trắng. Có những ca mổ phải làm ngay trong hầm dã chiến, ánh đèn dầu chập chờn theo từng cơn gió lùa. Có thương binh cắn răng chịu đau, mồ hôi vã ra như tắm. Có người mê man, gọi tên mẹ, tên vợ, gọi quê hương trong vô thức.

Mỗi lần như thế, Hạnh chỉ biết nắm chặt tay họ, thì thầm:

“Cố lên anh nhé, rồi chúng ta sẽ về.”

Ngọn đèn dầu ấy không chỉ để soi vết thương. Nó soi cả niềm tin. Giữa chiến trường khốc liệt, ánh sáng nhỏ bé ấy nhắc mọi người rằng: phía sau tiền tuyến vẫn còn hậu phương, còn những con người lặng lẽ hy sinh mà không cần được gọi tên.

Chiến tranh rồi cũng lùi xa. Nhưng trong ký ức Trường Sơn, ngọn đèn dầu ấy chưa bao giờ tắt – bởi nó được thắp lên từ lòng yêu nước và tình người sâu nặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn