NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT GIỮA TRƯỜNG SƠN
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt trên tuyến đường Trường Sơn, nơi bom đạn cày xới từng mét đất, có những người Thanh niên xung phong tuổi vừa mười tám, đôi mươi ngày đêm mở đường, san lấp hố bom, bảo đảm mạch máu giao thông cho tiền tuyến. Câu chuyện "Ngọn đèn không tắt giữa Trường Sơn" kể về một đêm làm nhiệm vụ đầy gian khổ, nơi ánh đèn nhỏ của người nữ TNXP đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và niềm tin tất thắng.
Tôi nhập ngũ khi mới tròn 19 tuổi. Ngày ấy, chúng tôi không nghĩ mình là anh hùng, chỉ nghĩ đơn giản rằng đất nước cần thì mình lên đường.
Một đêm cuối năm 1969, đơn vị chúng tôi đang trực tại một trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn. Sau nhiều đợt máy bay Mỹ ném bom, con đường bị cắt đứt hoàn toàn. Hàng chục chiếc xe chở lương thực, vũ khí phải dừng lại chờ thông đường.
Mệnh lệnh rất rõ: 'Thông đường trước khi trời sáng.'
Không ai chần chừ. Chúng tôi mang cuốc, xẻng lao xuống hố bom. Đất đá còn nóng, khói bom vẫn bốc lên nghi ngút. Tiếng máy bay vẫn gầm rú trên đầu.
Đến nửa đêm, bất ngờ điện chiếu sáng bị hỏng. Cả khu vực chìm trong bóng tối. Nếu dừng lại, đoàn xe sẽ không kịp tiếp viện cho chiến trường.
Lúc ấy tôi lấy chiếc đèn dầu nhỏ vẫn mang theo trong ba lô, châm lửa rồi đặt lên một gò đất cao. Ánh sáng chỉ đủ soi một khoảng nhỏ, nhưng anh em nhìn thấy ánh đèn thì tiếp tục làm việc.
Có người bảo:
'Đèn nhỏ thế có ích gì đâu?'
Tôi cười:
'Chỉ cần còn một chút ánh sáng là còn người làm đường.'
Chúng tôi làm việc đến gần sáng. Khi đoàn xe đầu tiên lăn bánh qua đoạn đường vừa được san lấp, tất cả đều reo lên vui sướng. Không ai còn nhớ mình đã thức bao nhiêu đêm, cũng chẳng ai nghĩ đến hiểm nguy vừa trải qua.
Nhiều năm sau hòa bình lập lại, có dịp gặp lại người lái chiếc xe đầu tiên hôm ấy, bác nắm chặt tay tôi và nói:
'Cô có nhớ ngọn đèn dầu năm ấy không? Nếu không có ánh đèn đó, có lẽ đoàn xe phải dừng lại, mà mỗi giờ chậm trễ đều có thể ảnh hưởng đến chiến trường.'
Tôi chỉ cười. Với chúng tôi, đó chỉ là việc nên làm.
Giờ đây tuổi đã cao, mỗi khi nhìn thấy những con đường rộng mở, những cây cầu mới hay những đoàn xe bình yên qua lại, tôi lại nhớ đến ngọn đèn dầu nhỏ năm ấy. Nó không chỉ soi sáng một đoạn đường giữa Trường Sơn, mà còn thắp sáng niềm tin của cả một thế hệ Thanh niên xung phong.
Ngọn đèn ấy đã tắt từ lâu, nhưng tinh thần của những người TNXP thì chưa bao giờ tắt."


