Ngọn đèn không tắt nơi hầm trú ẩn
Trong những năm tháng khói lửa ác liệt, tại một vùng quê nhỏ, có một cô giáo trẻ tên là Lan. Bom đạn dội xuống liên hồi, trường lớp bị phá hủy, nhưng cô vẫn quyết tâm không để con chữ bị gián đoạn.
Mỗi buổi chiều, khi tiếng máy bay ngừng rít, cô lại gom các em nhỏ trong làng xuống hầm trú ẩn. Ánh sáng chỉ là một chiếc đèn dầu leo lét, nhưng ánh mắt các em thì sáng rực niềm tin.
Có hôm, bom nổ rất gần, đất đá rung chuyển. Một em bé òa khóc:
“Cô ơi, con sợ lắm…”
Cô Lan nhẹ nhàng ôm em vào lòng:
“Đừng sợ, còn cô đây, còn chữ nghĩa, là còn tương lai…”
Giữa bóng tối chiến tranh, ngọn đèn nhỏ ấy không chỉ thắp sáng trang vở, mà còn thắp lên hy vọng cho cả một thế hệ.



