NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT Ở ĐIỂM CAO 386
Đêm ở điểm cao 386 lạnh buốt. Gió từ khe núi thổi lên từng cơn, mang theo hơi đá ẩm và mùi cỏ dại bị dập nát bởi giày lính. Trên nền trời mờ sương, những đám mây xám trôi chậm chạp, che khuất vầng trăng non vừa nhú.
Trong căn hầm dã chiến lợp gỗ tạm, ánh đèn dầu leo lét hắt bóng người lính trẻ lên vách đất lởm chởm. Thắng ngồi dựa lưng vào ba lô, hai bàn tay ôm cuốn sổ nhỏ đã sờn góc. Anh cẩn thận chuốt lại ngọn bút chì, rồi cúi xuống viết.
“Ở đây rét lắm mẹ ạ…”
Anh viết chậm, từng chữ như được cân nhắc rất lâu. Thắng biết, khi lá thư này về đến quê, mẹ anh sẽ đọc không chỉ bằng mắt, mà bằng cả nỗi lo thường trực của một người mẹ có con nơi biên cương.
Thắng là con út trong gia đình ba anh em ở một làng nhỏ miền trung du. Ngày anh nhập ngũ, mẹ không khóc. Bà lặng lẽ gói cho con trai nắm cơm muối vừng, dúi vào tay anh một chai dầu nhỏ rồi dặn:
-Lên biên giới, đêm lạnh lắm. Có đèn thì còn ấm, còn thấy đường.
Chai dầu ấy, Thắng mang theo suốt những tháng ngày giữ chốt ở điểm cao 386.
Ngoài cửa hầm, tiếng bước chân quen thuộc vang lên. Trung đội trưởng Khải ghé đầu vào:
– Viết thư xong thì nghỉ đi, Thắng. Đêm nay căng đấy.
Thắng gật đầu, nhưng vẫn nấn ná viết thêm vài dòng. Anh không kể cho mẹ nghe những đêm pháo dội từ bên kia núi, không kể những ca trực căng thẳng giữa sương mù dày đặc, nơi chỉ một tiếng động lạ cũng khiến tim người lính thắt lại. Anh chỉ viết:
“Con và đồng đội vẫn vững vàng. Ở đây, mỗi tấc đất đều mang tên Tổ quốc.”
Anh chưa kịp gấp lá thư thì mặt đất rung lên dữ dội.
Một tiếng nổ chát chúa xé tan màn đêm. Pháo bắt đầu trút xuống điểm cao. Đất đá từ mái hầm rơi lả tả. Tiếng hô báo động vang lên dồn dập.
– Vào vị trí! Giữ vững chốt!
Thắng lao ra khỏi hầm, tay ôm hộp đạn, chân trượt trên nền đất ướt sương. Trong ánh chớp lửa, anh nhìn thấy một đồng đội bị thương nằm bên mép giao thông hào, máu thấm đẫm áo.
Không kịp nghĩ nhiều, Thắng lao tới, kéo bạn vào chỗ trú. Một tiếng nổ nữa vang lên, dữ dội hơn. Sức ép quật ngã anh xuống nền đất lạnh.
Khi khói pháo tan dần, điểm cao im lặng đến rợn người. Đồng đội tìm thấy Thắng bên giao thông hào, thân người bất động. Bàn tay anh vẫn nắm chặt chai dầu nhỏ – chai dầu mẹ đưa ngày tiễn con đi. Trong hầm, ngọn đèn dầu vẫn cháy, ánh sáng yếu ớt nhưng không tắt.
Thắng hy sinh khi chưa tròn hai mươi tuổi.
⸻
Mùa xuân năm ấy, ở một làng quê yên ả, người mẹ nhận được giấy báo tử. Bà cầm tờ giấy rất lâu, không nói một lời. Đêm đó, bà mở chiếc hòm gỗ cũ, lấy ra lá thư con trai gửi về – lá thư đến muộn hơn cả nỗi chờ mong.
Trang giấy đã ố vàng. Dòng chữ cuối dừng lại giữa chừng, như một câu nói chưa kịp nói hết.
Bà thắp đèn dầu, đặt lá thư bên cạnh, ngồi suốt đêm. Ánh đèn hắt lên khuôn mặt người mẹ đã hằn sâu nếp nhăn. Không ai biết bà nghĩ gì. Chỉ biết, ngọn đèn ấy cháy đến sáng, không tắt.
Ngoài kia, đất nước dần yên bình. Nhưng với người mẹ, Thắng vẫn đang đứng gác nơi điểm cao 386, trong đêm biên cương lạnh buốt, giữ trọn lời thề của một người lính.
Ngọn đèn ở điểm cao ấy đã tắt từ lâu.
Nhưng ngọn đèn của niềm tin, của sự hy sinh, thì chưa bao giờ tắt trong lòng những người ở lại.



