Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT Ở PHÚ PHONG

Vĩnh Long14/01/2026Trường THPT Hoà Lợi (xã Hưng Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chuyến đi sưu tầm tư liệu lịch sử phục vụ công tác giáo dục truyền thống cho đoàn viên, tôi tìm về ấp Phú Phong, xã Bình Phú, huyện Càng Long. Con đường nhỏ len giữa những hàng dừa và ruộng lúa hôm nay yên bình đến lạ. Nhưng càng nghe các bậc cao niên kể chuyện, tôi càng cảm nhận rõ rằng mảnh đất này từng đi qua những tháng ngày đầy bom đạn và mất mát. Giữa những ký ức ấy, hình ảnh Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Bảy hiện lên như một ngọn đèn âm thầm soi sáng cả một chặng dài lịch sử. Mẹ Nguyễn Thị Bảy sinh năm 1915, là người phụ nữ nông thôn hiền hậu, tảo tần, suốt đời gắn bó với mái nhà lá và mảnh vườn quê Phú Phong. Mẹ lập gia đình với ông Trương Văn Tươi (sinh năm 1915), người cùng quê, và sinh được sáu người con – năm trai, một gái. Cuộc sống đông con, nhiều thiếu thốn, nhưng trong ngôi nhà nhỏ ấy luôn đầy ắp yêu thương và tinh thần yêu nước được nuôi dưỡng từ những điều giản dị nhất. Khi chiến tranh chống đế quốc Mỹ lan tới vùng quê Bình Phú, sự bình yên mong manh của gia đình Mẹ cũng tan theo tiếng súng. Các con trai của Mẹ lớn lên giữa những lần địch càn quét, chứng kiến cảnh xóm làng bị tàn phá, và sớm chọn con đường đứng vào hàng ngũ cách mạng. Mẹ Bảy không níu kéo các con ở lại. Là người mẹ quê mùa, Mẹ hiểu rất rõ rằng: nếu ai cũng sợ hy sinh thì đất nước sẽ không bao giờ có ngày yên ổn. Người con trai đầu của Mẹ hy sinh là liệt sĩ Trương Văn Cuộc, sinh năm 1931. Anh tham gia cách mạng ngày 14 tháng 9 năm 1960, là cán bộ quân báo xã Bình Phú. Công việc của anh thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm – bám dân, nắm tình hình, truyền tải thông tin cách mạng giữa vòng vây kẻ thù. Ngày 28 tháng 8 năm 1963, trong lúc thực hiện nhiệm vụ phát thông tin tuyên truyền, anh bị địch phát hiện và bắn hy sinh. Tin con ngã xuống đến với Mẹ Bảy như một nhát cắt vào tim, nhưng Mẹ chỉ lặng lẽ thắp nén nhang, nén chặt nước mắt để tiếp tục sống, tiếp tục làm điểm tựa cho gia đình.

Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì Mẹ lại tiễn người con trai Trương Văn Ánh, sinh năm 1949, lên đường làm nhiệm vụ. Anh tham gia cách mạng ngày 01 tháng 01 năm 1966, giữ chức vụ Tổ trưởng du kích xã Bình Phú. Anh là cán bộ trẻ, gan dạ, luôn có mặt ở những nơi hiểm nguy để bảo vệ xóm làng. Ngày 04 tháng 4 năm 1970, trên đường đi công tác, anh vướng phải lựu đạn địch nổ và anh dũng hy sinh. Hai lần tiễn con đi không trở lại, nỗi đau ấy tưởng chừng không người mẹ nào có thể chịu đựng nổi, nhưng Mẹ Nguyễn Thị Bảy vẫn đứng vững, lặng lẽ gánh chịu tất cả. Những năm tháng sau chiến tranh, Mẹ sống âm thầm giữa quê hương Bình Phú, ngày ngày hương khói cho các con, gửi nỗi nhớ thương theo từng làn khói mỏng. Mẹ không bao giờ kể công, cũng không than trách số phận. Với Mẹ, sự hy sinh của các con là điều thiêng liêng, là phần máu thịt đã hóa thân vào đất nước. Mẹ Nguyễn Thị Bảy qua đời năm 2011, khép lại một cuộc đời dài gắn liền với nhẫn nại và hy sinh. Nhưng sự cống hiến của Mẹ và các con không bao giờ bị lãng quên. Ngày 26 tháng 3 năm 2014, Chủ tịch nước đã truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” cho Mẹ Nguyễn Thị Bảy – sự tri ân sâu sắc của Đảng, Nhà nước và Nhân dân đối với người mẹ đã hiến dâng những gì thiêng liêng nhất cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn