NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT Ở PHÚ PHONG
Trong chuyến đi sưu tầm tư liệu lịch sử phục vụ công tác giáo dục truyền thống cho đoàn viên, tôi tìm về ấp Phú Phong, xã Bình Phú, huyện Càng Long. Con đường nhỏ len giữa những hàng dừa và ruộng lúa hôm nay yên bình đến lạ. Nhưng càng nghe các bậc cao niên kể chuyện, tôi càng cảm nhận rõ rằng mảnh đất này từng đi qua những tháng ngày đầy bom đạn và mất mát. Giữa những ký ức ấy, hình ảnh Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Bảy hiện lên như một ngọn đèn âm thầm soi sáng cả một chặng dài lịch sử. Mẹ Nguyễn Thị Bảy sinh năm 1915, là người phụ nữ nông thôn hiền hậu, tảo tần, suốt đời gắn bó với mái nhà lá và mảnh vườn quê Phú Phong. Mẹ lập gia đình với ông Trương Văn Tươi (sinh năm 1915), người cùng quê, và sinh được sáu người con – năm trai, một gái. Cuộc sống đông con, nhiều thiếu thốn, nhưng trong ngôi nhà nhỏ ấy luôn đầy ắp yêu thương và tinh thần yêu nước được nuôi dưỡng từ những điều giản dị nhất. Khi chiến tranh chống đế quốc Mỹ lan tới vùng quê Bình Phú, sự bình yên mong manh của gia đình Mẹ cũng tan theo tiếng súng. Các con trai của Mẹ lớn lên giữa những lần địch càn quét, chứng kiến cảnh xóm làng bị tàn phá, và sớm chọn con đường đứng vào hàng ngũ cách mạng. Mẹ Bảy không níu kéo các con ở lại. Là người mẹ quê mùa, Mẹ hiểu rất rõ rằng: nếu ai cũng sợ hy sinh thì đất nước sẽ không bao giờ có ngày yên ổn. Người con trai đầu của Mẹ hy sinh là liệt sĩ Trương Văn Cuộc, sinh năm 1931. Anh tham gia cách mạng ngày 14 tháng 9 năm 1960, là cán bộ quân báo xã Bình Phú. Công việc của anh thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm – bám dân, nắm tình hình, truyền tải thông tin cách mạng giữa vòng vây kẻ thù. Ngày 28 tháng 8 năm 1963, trong lúc thực hiện nhiệm vụ phát thông tin tuyên truyền, anh bị địch phát hiện và bắn hy sinh. Tin con ngã xuống đến với Mẹ Bảy như một nhát cắt vào tim, nhưng Mẹ chỉ lặng lẽ thắp nén nhang, nén chặt nước mắt để tiếp tục sống, tiếp tục làm điểm tựa cho gia đình.



