Ngọn Đèn Không Tắt Ở Trạm Giao Liên
Lê Hoàng Nhất
Giữa cánh rừng Trường Sơn mịt mù bom đạn, trạm giao liên của chị Thu chỉ có một ngọn đèn dầu nhỏ luôn được thắp sáng suốt đêm. Chị Thu khi ấy mới mười chín tuổi, dáng người mảnh khảnh nhưng ánh mắt lúc nào cũng vững vàng. Công việc của chị là đón các đoàn cán bộ, bộ đội hành quân xuyên rừng, dẫn đường, chuyển thư và tiếp tế lương thực. Có những đêm mưa rừng xối xả, bom rơi ngay gần trạm, chị vẫn kiên quyết không tắt đèn, bởi chị biết, ánh sáng ấy là niềm tin để đồng đội tìm được lối đi an toàn. Một lần bị thương nặng ở chân, chị vẫn giấu vết đau, tiếp tục dẫn đoàn vượt suối. Ngọn đèn dầu ấy không chỉ soi sáng đường rừng, mà còn thắp lên trong lòng những người lính niềm tin sắt son vào ngày chiến thắng.



