Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT QUA HAI CUỘC CHIẾN – CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VNAH HUỲNH THỊ LIÊN

Trong hành trình về xã An Trường A, huyện Càng Long để sưu tầm những câu chuyện về các Mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi may mắn được nghe kể về một người mẹ đã đi qua hai cuộc chiến, mang trong tim những mất mát kéo dài suốt cả một đời người – Mẹ Việt Nam Anh hùng Huỳnh Thị Liên. Mẹ sinh năm 1933, lớn lên giữa vùng quê thuần nông, nơi con người sống nghĩa tình, bền bỉ. Mẹ lập gia đình với đồng chí Võ Văn Ba và sinh được 5 người con. Cuộc sống tuy còn nhiều khó khăn, nhưng luôn ấm áp bởi tình yêu thương

Vĩnh Long13/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình về xã An Trường A, huyện Càng Long để sưu tầm những câu chuyện về các Mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi may mắn được nghe kể về một người mẹ đã đi qua hai cuộc chiến, mang trong tim những mất mát kéo dài suốt cả một đời người – Mẹ Việt Nam Anh hùng Huỳnh Thị Liên.

Mẹ sinh năm 1933, lớn lên giữa vùng quê thuần nông, nơi con người sống nghĩa tình, bền bỉ. Mẹ lập gia đình với đồng chí Võ Văn Ba và sinh được 5 người con. Cuộc sống tuy còn nhiều khó khăn, nhưng luôn ấm áp bởi tình yêu thương và niềm tin vào ngày mai.

Thế nhưng, chiến tranh đã không để cho mái ấm ấy được trọn vẹn.

Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, chồng Mẹ – đồng chí Võ Văn Ba – tham gia cách mạng từ rất sớm. Là một người đảng viên, phó hậu cần của chi bộ ấp Lo Co B, ông âm thầm góp sức cho phong trào cách mạng tại địa phương.

Người dân kể lại, ngày 08 tháng 01 năm 1969, khi đang làm nhiệm vụ vận động lạc quyên phục vụ chiến dịch giải phóng xã An Trường, ông bị máy bay địch phát hiện và bắn trúng. Ông hy sinh ngay trên mảnh đất quê hương, để lại phía sau là người vợ trẻ và đàn con còn thơ dại.

Nỗi đau mất chồng là vết thương sâu sắc trong lòng Mẹ. Nhưng giữa thời chiến, Mẹ không cho phép mình gục ngã. Mẹ vừa làm cha, vừa làm mẹ, tần tảo nuôi con khôn lớn, tiếp tục nuôi dưỡng tinh thần yêu nước trong gia đình.

Rồi những người con của Mẹ lớn lên… và lại tiếp bước con đường của cha.

Người con trai – liệt sĩ Võ Văn Rỡ, sinh năm 1953 – tham gia cách mạng năm 1972. Anh trưởng thành trong gian khó, mang trong mình lý tưởng bảo vệ Tổ quốc. Là Đại đội phó thuộc Trung đoàn 3, Lữ đoàn 330, anh đã trải qua nhiều trận chiến ác liệt.

Chiến tranh chống Mỹ kết thúc, đất nước vừa hòa bình chưa lâu, thì chiến sự bảo vệ biên giới Tây Nam lại bùng lên. Và một lần nữa, gia đình Mẹ lại đứng trước thử thách.

Ngày 16 tháng 01 năm 1978, trong một trận chiến đấu bảo vệ biên giới tại tỉnh An Giang, anh Võ Văn Rỡ đã anh dũng hy sinh.

Tin dữ ấy như lặp lại nỗi đau năm xưa.
Mẹ đã mất chồng trong chiến tranh…
Và giờ đây, lại mất thêm người con trai trong một cuộc chiến khác…

Hai cuộc chiến…
Hai lần tiễn biệt…
Một đời người mẹ gánh trọn nỗi đau.

Người dân An Trường A kể rằng, Mẹ Huỳnh Thị Liên là người phụ nữ rất kiên cường. Sau những mất mát, Mẹ không than trách, không gục ngã. Mẹ lặng lẽ sống, lặng lẽ thắp nhang cho chồng và con, như giữ họ luôn ở bên mình.

Có người hỏi Mẹ: “Mẹ mất mát nhiều như vậy, Mẹ có oán trách không?”
Mẹ chỉ nhẹ nhàng nói: “Không… miễn đất nước bình yên là được…”

Câu nói ấy giản dị, nhưng chứa đựng cả một tấm lòng rộng lớn – một sự hy sinh vượt lên trên mọi nỗi đau riêng.

Năm tháng trôi qua, Mẹ sống đến năm 2024, chứng kiến quê hương đổi thay, đất nước thanh bình. Những hy sinh của chồng và con, Mẹ mang theo suốt cuộc đời, như một phần không thể tách rời.

Năm 2014, Mẹ được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” – một sự tri ân thiêng liêng cho những gì Mẹ đã cống hiến.

Rời An Trường A, tôi đứng lặng trước con đường quê yên bình, nơi từng in dấu chân của những con người đã ngã xuống vì Tổ quốc.

Một người mẹ…
Hai cuộc chiến…
Hai lần mất mát…

Nhưng cũng chính từ những con người như Mẹ Huỳnh Thị Liên, đất nước này mới có được sự bình yên hôm nay.

Và trong tôi, hình ảnh Mẹ như một ngọn đèn không bao giờ tắt –
lặng lẽ cháy, soi sáng qua những năm tháng gian khổ, để giữ lại ánh sáng cho quê hương, cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn