Bài viết

Ngọn đèn không tắt trên đường Trường Sơn

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, giữa đại ngàn Trường Sơn mịt mù bom đạn, có một chàng thanh niên xung phong tên Lâm được giao nhiệm vụ dẫn đường cho các đoàn xe ra tiền tuyến. Ban ngày anh đào hầm, gia cố đường, ban đêm lặng lẽ thắp lên ngọn đèn nhỏ làm tín hiệu chỉ lối. Ngọn đèn ấy nhiều lần suýt bị bom vùi lấp, nhưng Lâm vẫn kiên trì giữ sáng, bởi anh hiểu: mỗi chuyến xe thông đường là thêm một phần máu thịt cho Tổ quốc. Có lần, giữa cơn mưa bom dữ dội, Lâm bị thương ở chân nhưng vẫn cố

Quảng Trị24/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, giữa đại ngàn Trường Sơn mịt mù bom đạn, có một chàng thanh niên xung phong tên Lâm được giao nhiệm vụ dẫn đường cho các đoàn xe ra tiền tuyến. Ban ngày anh đào hầm, gia cố đường, ban đêm lặng lẽ thắp lên ngọn đèn nhỏ làm tín hiệu chỉ lối. Ngọn đèn ấy nhiều lần suýt bị bom vùi lấp, nhưng Lâm vẫn kiên trì giữ sáng, bởi anh hiểu: mỗi chuyến xe thông đường là thêm một phần máu thịt cho Tổ quốc.

Có lần, giữa cơn mưa bom dữ dội, Lâm bị thương ở chân nhưng vẫn cố bò lên điểm cao, che chắn ngọn đèn khỏi gió tạt mưa rơi. Khi đồng đội tìm thấy anh, ngọn đèn vẫn cháy leo lét bên cạnh, còn anh thì mỉm cười rất nhẹ. Lâm không trở về sau đêm ấy, nhưng con đường anh giữ sáng vẫn tiếp tục đưa bao đoàn quân tiến về phía trước.

Hôm nay, khi những con đường rộng mở, ánh đèn điện rực rỡ soi sáng núi rừng, thế hệ trẻ vẫn nhắc về “ngọn đèn Trường Sơn” như biểu tượng của tinh thần trách nhiệm, của sự cống hiến thầm lặng mà bền bỉ của tuổi trẻ thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn