Bài viết

NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT TRÊN SÓNG DỮ

Câu chuyện kể về Trung – một chiến sĩ thông tin làm việc tại một trạm hải đăng xa xôi trên quần đảo Trường Sa. Anh hy sinh trong một trận cuồng phong khi cố gắng sửa chữa cột ăng-ten để giữ liên lạc với đất liền và dẫn đường cho đoàn tàu ngư dân đang gặp nạn. Ở quê nhà, Mẹ của Trung – Mẹ Cúc – là một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng đã tiễn chồng đi đánh giặc phương Nam rồi không trở về, nay lại tiễn đứa con trai duy nhất vào lòng biển cả. Câu chuyện là khúc ca về lòng trung thành và sự tiếp nối lý tưởng

Hà Tĩnh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trung sinh ra ở một làng chài nghèo miền Trung, nơi những con sóng bạc đầu luôn vỗ về giấc ngủ của mẹ con anh. Cha anh hy sinh trong chiến dịch bảo vệ biên giới khi Trung còn nằm ngửa. Lớn lên, Trung không chọn cuộc sống bình yên ở đất liền mà tình nguyện ra Trường Sa, làm người "giữ lửa" trên trạm hải đăng chênh vênh giữa sóng nước.

Mẹ Cúc tiễn con đi, đôi bàn tay gầy guộc của mẹ chỉ kịp nắm lấy vai áo con: "Cha con đã giữ đất, con ra ngoài đó phải giữ lấy biển. Biển mình rộng lắm, đừng để tàu bạn lạc lối, đừng để biển mình lạnh lẽo nha con."Một đêm cuối năm, cơn bão số 12 đổ bộ với sức tàn phá kinh hoàng. Sóng cao như những tòa nhà đổ ụp xuống trạm hải đăng. Cột ăng-ten thông tin bị gió đánh sập, khiến trạm mất liên lạc hoàn toàn với đất liền và không thể phát tín hiệu cảnh báo cho một đoàn tàu cá đang chới với giữa tâm bão. Trung quyết định thắt dây bảo hiểm, một mình leo lên đỉnh tháp giữa lúc gió giật cấp 13 để nối lại đường dây.Giữa màn đêm đen kịt và tiếng gào thét của biển cả, Trung đã nối thành công mối dây cuối cùng. Ngọn đèn hải đăng bừng sáng trở lại, dẫn lối cho đoàn tàu ngư dân vào vùng an toàn. Nhưng một luồng sét đánh trúng đỉnh tháp, Trung bị hất tung xuống rạn san hô dưới chân sóng. Anh hy sinh khi đôi mắt vẫn hướng về phía đất liền, nơi có ánh đèn dầu của mẹ.Tin báo tử về đến làng giữa một ngày nắng rát. Mẹ Cúc không khóc. Bà ra bờ biển, nhặt một nắm cát trắng ép chặt vào lòng: "Nó làm đúng lời mẹ dặn rồi. Nó không để biển lạnh, nó đã thắp sáng đường cho anh em về nhà."Mẹ Cúc được phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Trong căn nhà tình nghĩa, bên cạnh tấm bằng Tổ quốc ghi công của chồng, giờ có thêm tấm bằng của Trung. Mỗi tối, mẹ vẫn giữ thói quen thắp một ngọn đèn bão trước hiên nhà, dù làng đã có điện từ lâu. Mẹ bảo: "Thắp cho thằng Trung nó thấy đường. Ở ngoài đảo xa đó, nhìn về đất liền thấy ánh sáng là nó biết mẹ vẫn đang chờ."Những chiến sĩ hải quân mỗi lần đi ngang qua vùng biển nơi Trung ngã xuống đều kéo một hồi còi dài để chào anh. Họ biết rằng, dưới tầng sâu đại dương, có một người anh hùng đang hóa thân thành sóng biển, và ở đất liền, có một người Mẹ vĩ đại đang tiếp thêm sức mạnh cho họ bằng sự hy sinh thầm lặng.Kết thúc: Câu chuyện khép lại với hình ảnh ngọn hải đăng vẫn quét những luồng sáng mạnh mẽ qua đại dương bao la. Những anh hùng như Trung và những người mẹ như mẹ Cúc đã tạc nên dáng hình Tổ quốc từ những mất mát đau thương nhất, để biển trời Việt Nam mãi mãi bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn