Cựu chiến binh

NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT TRONG CĂN NHÀ NHỎ

Hưng Yên21/12/2025HS lớp 8A - Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm (Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong buổi sinh hoạt chủ đề “Uống nước nhớ nguồn” hướng tới Ngày 22/12, lớp em được giao nhiệm vụ đến thăm ông Minh, một cựu chiến binh đã từng chiến đấu nhiều năm ở chiến trường miền Nam.

Căn nhà của ông nằm cuối con ngõ nhỏ. Điều khiến em chú ý ngay khi bước vào là một ngọn đèn dầu cũ, được đặt trang trọng trên bàn thờ, dù bây giờ nhà đã có điện.

Em mạnh dạn hỏi:

“Ông ơi, sao nhà mình vẫn thắp đèn dầu ạ?”

Ông Minh nhìn ngọn đèn rất lâu rồi khẽ đáp:

“Vì có những đêm, chính ánh đèn nhỏ ấy đã giữ cho chúng tôi không lạc đường…”

Ông Minh nhập ngũ năm 1965, khi vừa tròn hai mươi tuổi. Đơn vị ông hoạt động bí mật trong vùng địch kiểm soát. Ban ngày ẩn mình trong rừng, ban đêm hành quân, liên lạc với cơ sở cách mạng trong dân.

Có một căn nhà nhỏ ở ven làng – nhà của một người mẹ nghèo. Mỗi khi đơn vị ông cần liên lạc hay trú quân ngắn ngày, người mẹ ấy luôn để một ngọn đèn dầu leo lét trong góc bếp.

Ông Minh kể:

“Đèn không bao giờ đặt ở cửa sổ, chỉ để trong nhà. Nếu đèn còn sáng, nghĩa là an toàn. Nếu đèn tắt, tuyệt đối không vào.”

Ngọn đèn ấy trở thành tín hiệu sống còn cho bộ đội.

Có một đêm mưa gió, đơn vị ông bị lạc đội hình. Trời tối đen, rừng rậm như nuốt chửng từng bước chân. Khi mọi người bắt đầu hoang mang, ông Minh nhìn thấy một chấm sáng rất nhỏ phía xa.

“Đèn đó… đúng là đèn rồi!” – ông thì thầm.

Cả tổ lần theo ánh sáng ấy mà thoát khỏi vòng vây địch.

Nhưng cũng chính căn nhà ấy, một lần khác, đã phải trả giá rất đắt.

Một hôm, giặc càn vào làng. Chúng nghi ngờ người mẹ nuôi giấu cán bộ. Chúng lục soát, đập phá, tra hỏi. Người mẹ bị đánh đến ngất lịm nhưng không hé nửa lời.

Đêm đó, ngọn đèn không thắp.

Đơn vị ông Minh đứng từ xa, tim thắt lại. Không ai dám vào. Sáng hôm sau mới hay: người mẹ đã hy sinh, căn nhà bị đốt cháy. Nhưng trước khi mất, bà kịp dặn con:

“Nếu có bộ đội hỏi, nói với họ: đừng quay lại nữa.”

Ông Minh kể đến đây, giọng nghẹn lại:

“Bà mất rồi, nhưng đã cứu cả đơn vị chúng tôi.”

Ngày đất nước thống nhất, ông Minh trở lại làng xưa. Trên nền nhà cũ, chỉ còn một cây cột cháy dở. Ông thắp một ngọn đèn dầu, đặt xuống đất, đứng nghiêm chào người mẹ chưa từng mang danh hiệu anh hùng.

Từ đó đến nay, dù cuộc sống đủ đầy, trong nhà ông Minh chưa bao giờ thiếu một ngọn đèn dầu. Mỗi dịp 27/7 hay 22/12, ông đều thắp đèn, kể chuyện cho con cháu nghe.

“Để các cháu nhớ rằng, có những người đã lấy bóng tối của mình để giữ ánh sáng cho đất nước.”

Nghe ông Minh kể chuyện, em hiểu rằng: Chiến tranh không chỉ có chiến hào và súng đạn, mà còn có những ngọn đèn âm thầm, những con người bình dị đã hy sinh cả cuộc đời để giữ trọn niềm tin với cách mạng.

Ngọn đèn không tắt trong căn nhà nhỏ là biểu tượng của lòng trung hậu, sự thủy chung và tinh thần yêu nước thầm lặng – thứ đã góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn