Bài viết

NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT TRONG HẦM ĐÁ

Giữa những trận bom rung chuyển núi rừng Tây Nguyên, một tổ thông tin liên lạc vẫn kiên cường bám trạm để giữ đường dây liên lạc cho đơn vị. Trong ký ức của ông Phạm Quốc Bình, ánh đèn dầu leo lét trong căn hầm đá năm ấy đã trở thành biểu tượng của ý chí và niềm tin không bao giờ tắt.

Lâm Đồng23/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, ông Phạm Quốc Bình mới 21 tuổi, được phân công làm nhiệm vụ thông tin liên lạc tại một trạm nhỏ nằm sâu trong rừng Tây Nguyên. Công việc của ông và đồng đội là giữ cho đường dây điện thoại quân sự luôn thông suốt để truyền mệnh lệnh ra tiền tuyến.

Trạm chỉ là một căn hầm đá dựng tạm bên sườn núi, mái phủ lá rừng để tránh máy bay phát hiện. Cuộc sống thiếu thốn đủ thứ: gạo ít, thuốc men hiếm, đêm ngủ nghe tiếng côn trùng hòa cùng tiếng bom vọng từ xa.

Một chiều cuối mùa khô, địch mở đợt ném bom lớn vào khu vực đóng quân. Đất đá rung chuyển dữ dội. Một đoạn dây liên lạc chính bị đứt khiến toàn tuyến mất tín hiệu. Nếu không nối lại kịp thời, đơn vị phía trước sẽ không nhận được lệnh rút quân.

Không chờ cấp trên chỉ đạo, ông Bình và người đồng đội thân thiết là Nguyễn Văn Lợi lập tức mang cuộn dây mới lao ra giữa mưa bom. Khói bụi phủ kín cả cánh rừng, cây đổ chắn ngang đường đi.

Hai người lần theo từng đoạn dây bị đứt. Có lúc bom nổ gần đến mức tai ù đặc, đất đá văng đầy người. Khi tìm được điểm hỏng cuối cùng, trời cũng đã tối đen.

Trong lúc nối dây, chiếc đèn pin duy nhất bất ngờ hết pin. Giữa bóng tối dày đặc của núi rừng, anh Lợi lấy từ ba lô ra một ngọn đèn dầu nhỏ vẫn dùng trong hầm trực. Ánh lửa yếu ớt nhưng đủ soi bàn tay đang run lên vì mệt.

Ông Bình kể rằng khoảnh khắc ấy, giữa tiếng bom xa dần và ánh đèn leo lét, ông cảm thấy niềm tin mãnh liệt rằng họ nhất định sẽ sống sót.

Sau gần hai giờ sửa chữa, đường dây cuối cùng cũng hoạt động trở lại. Từ chiếc máy điện thoại vang lên tín hiệu quen thuộc, cả hai nhìn nhau cười mà nước mắt lăn dài vì xúc động.

Nhiều năm sau chiến tranh, ông Bình vẫn nhớ mãi ánh đèn dầu trong căn hầm đá năm ấy. Ông nói:

“Bom đạn có thể phá núi rừng, nhưng không dập tắt được ý chí của những người lính trẻ thời hoa lửa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn