NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT TRONG NGÔI NHÀ 30
Đêm ấy, gió từ Tam Đảo thổi về lạnh buốt. Trong căn nhà lá đơn sơ tại chiến khu Việt Bắc, ánh đèn dầu leo lét soi lên khuôn mặt gầy nhưng đôi mắt sáng đầy cương nghị của Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Bên ngoài vọng lại tiếng chân chiến sĩ gấp gáp. Tin báo vừa tới:
“Thưa anh Văn! Địch đang tăng quân mạnh ở Điện Biên. Trận đánh sắp tới sẽ cực kỳ ác liệt!”
Người chiến sĩ trẻ đưa thư, vừa nói vừa thở gấp.
Đại tướng nhìn cậu, nét mặt bình thản như mặt nước hồ chiều:
“Càng khó, mình càng phải nghĩ cho kỹ. Một quyết định đúng… cứu được hàng ngàn sinh mạng.”
Ông ngồi xuống chiếc bàn gỗ mộc, trải tấm bản đồ lên. Ngọn đèn dầu hắt bóng ông xuống nền đất như hình của một cây tre đang vươn thẳng trong gió.
Giờ phút ấy, không ai thấy áp lực nặng như núi mà ông đang gánh. Địch vững, ta thiếu thốn, nhưng phía sau ông… là cả Tổ quốc.
Đêm càng khuya. Lửa rừng tàn dần. Tiếng côn trùng rả rích.
Một chiến sĩ lén thở dài:
“Không biết Đại tướng có ngủ được không…”
Nhưng trong căn nhà nhỏ, ông vẫn ngồi đó, suy tính từng hướng đánh, từng con đường tiếp tế, từng sinh mạng phải giữ.
Rồi đúng lúc trời vừa tảng sáng, Đại tướng đứng lên, giọng dứt khoát:
“Ta phải thay đổi cách đánh. Không đánh gấp. Trận này phải thắng bằng trí tuệ, không phải bằng máu.”
Quyết định ấy cứu cả một chiến dịch.
Quyết định ấy làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ – lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu.
Nhưng trong ký ức những người lính năm xưa, họ không chỉ nhớ đại thắng, không chỉ nhớ tiếng pháo dội vào lòng núi.
Họ nhớ một điều giản dị hơn nhiều:
Một đêm trắng, một bóng người bên ngọn đèn dầu, suy nghĩ đến bạc tóc để giữ cho dân tộc từng giọt máu, từng hơi thở.
Và người đó… mãi mãi là Bác Giáp – vị tướng của nhân dân, vị tướng của lòng nhân ái, trí tuệ và đức độ.


