NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT TRONG NHỮNG NĂM HOA LỬA MẸ TRỊNH THỊ NỞ
Quê hương Trà Vinh những năm bom đạn phủ kín bầu trời. Đất còn đó, sông còn đó, nhưng mỗi mái nhà đều mang trong mình một nỗi lo không gọi thành tên. Giữa những tháng năm khốc liệt ấy, có một người mẹ lặng lẽ sống, lặng lẽ chờ, và lặng lẽ tiễn con ra trận Mẹ Trịnh Thị Nở. Mẹ sinh năm 1915, ở xã Đông Hải, huyện Duyên Hải. Cuộc đời mẹ bắt đầu như bao người phụ nữ Nam Bộ khác: lo toan ruộng vườn, nuôi con, giữ lửa cho một mái nhà bình dị. Nhưng chiến tranh đã biến sự bình dị ấy thành phi thường. Mẹ có bốn người con. Khi Tổ quốc gọi tên, hai người con trai của mẹ đã khoác ba lô lên đường, mang theo cả tuổi xuân và lời dặn dò nghẹn ngào nơi bậu cửa. Mẹ không khóc lớn. Mẹ chỉ nhìn theo bóng con khuất dần sau rặng dừa, rồi quay vào nhà, thắp ngọn đèn dầu ngọn đèn của niềm tin và chờ đợi. Người con cả, Nguyễn Văn Công, tham gia cách mạng từ rất sớm. Anh ngã xuống khi đang làm nhiệm vụ trong một trận đánh ác liệt. Tin báo tử đến với mẹ giữa một buổi chiều mưa. Mẹ lặng người, tay run run vuốt lại tờ giấy báo hy sinh, rồi gấp cẩn thận đặt lên bàn thờ. Mẹ nói nhỏ, như nói với chính mình: “Con đi vì nước, mẹ ở lại giữ nhà.” Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau ấy, chiến tranh lại cướp đi người con thứ hai Nguyễn Văn Phu. Anh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Lần này, mẹ không còn nước mắt. Nỗi đau đã lắng sâu thành đá, thành sự chịu đựng bền bỉ của một người mẹ hiểu rằng: con mình ngã xuống để đất nước được đứng lên. Những năm tháng ấy, mái nhà của mẹ không còn tiếng con trai, nhưng ngọn đèn dầu mỗi đêm vẫn sáng. Người dân trong xóm nói rằng, đó là ngọn đèn của mẹ Nở ngọn đèn không tắt giữa thời hoa lửa, soi đường cho cách mạng, sưởi ấm lòng người trong những ngày đen tối nhất.
Năm 1979, mẹ ra đi, mang theo nỗi nhớ con chưa bao giờ nguôi. Nhưng sự hy sinh thầm lặng của mẹ đã hóa thành bất tử. Ngày 26/3/2014, Nhà nước truy tặng mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” một danh hiệu không chỉ ghi tên mẹ, mà còn khắc sâu vào lịch sử dân tộc hình ảnh người mẹ Việt Nam kiên cường, son sắt, hy sinh cả cuộc đời cho Tổ quốc.
Mẹ đã đi xa, nhưng câu chuyện về mẹ vẫn còn đó như ngọn đèn năm xưa, lặng lẽ mà bền bỉ, soi sáng cho các thế hệ hôm nay và mai sau hiểu rằng: độc lập, tự do của đất nước được đánh đổi bằng máu xương và nước mắt của những người mẹ không tên.



