Cựu chiến binh

Ngọn Đèn Khuy Trong Rừng Già Quảng Nam

Đêm rừng già Quảng Nam năm 1966 lạnh thấu xương. Mưa rừng Trường Sơn không dứt, rả rích trên những tán lá như muốn bào mòn ý chí của con người. Trong căn hầm chỉ huy dã chiến nửa chìm nửa nổi, ánh đèn dầu tù mù vẫn cháy. Đại tướng Chu Huy Mân – hay "anh Hai Mạnh" như cách gọi thân thương của lính Khu 5 – vẫn đang cúi mình trên tấm bản đồ tác chiến chi chít những ký hiệu đỏ xanh.

Tuyên Quang30/07/2026Xã Yên Hoa (Đoàn xã Yên Hoa)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm rừng già Quảng Nam năm 1966 lạnh thấu xương. Mưa rừng Trường Sơn không dứt, rả rích trên những tán lá như muốn bào mòn ý chí của con người. Trong căn hầm chỉ huy dã chiến nửa chìm nửa nổi, ánh đèn dầu tù mù vẫn cháy. Đại tướng Chu Huy Mân – hay "anh Hai Mạnh" như cách gọi thân thương của lính Khu 5 – vẫn đang cúi mình trên tấm bản đồ tác chiến chi chít những ký hiệu đỏ xanh.

          Bên ngoài cửa hầm, người chiến sĩ trẻ Vương Quốc Lệnh đứng đó, tựa như một pho tượng tạc vào bóng đêm. Năm ấy, chiến lược "Chiến tranh cục bộ" của Mỹ đang ở cao trào, lính Mỹ đổ quân ồ ạt vào Chu Lai, Đà Nẵng. Sự an nguy của Bộ Tư lệnh Khu 5 là sự an nguy của cả một dải đất miền Trung.

          Ông Lệnh biết, bên trong kia, vị Tướng đang gánh trên vai sinh mệnh của hàng vạn đồng bào, chiến sĩ. Còn nhiệm vụ của ông, đơn giản nhưng cũng nặng nề không kém: giữ cho ngọn đèn ấy được sáng, giữ cho giấc ngủ chập chờn (nếu có) của Tướng quân được bình yên.

          Một tiếng động lạ, rất khẽ, tiếng cành khô gãy dưới chân thú hay bước chân thám báo? Ông Lệnh nín thở, ngón tay siết nhẹ cò súng AK, đôi mắt rực sáng xuyên qua màn mưa. Ông không chỉ dùng mắt, mà dùng cả trực giác của một người lính đã dạn dày sương gió để cảm nhận. Chỉ khi xác định đó là tiếng gió lùa qua khe đá, ông mới khẽ thả lỏng cơ bắp, nhưng tinh thần vẫn căng như dây đàn.

          Sáng hôm sau, khi bước ra khỏi hầm, Tướng Chu Huy Mân đặt tay lên vai người lính trẻ, chiếc áo vẫn còn đẫm sương đêm: "Lệnh à, cả đêm qua cậu không chợp mắt sao? Giữ sức mà đánh giặc chứ". Ông Lệnh chỉ cười hiền khô: "Thủ trưởng còn thức thì em đâu dám ngủ. Thủ trưởng là đầu não, em là cái khiên. Đầu não còn, cái khiên dù có mòn đi chút ít cũng có sá gì".

          Đó là câu chuyện về những người lính cận vệ - những người đứng trong bóng tối để bảo vệ ánh sáng của niềm tin chiến thắng.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn