Ngọn đèn lửa
Hầm liên lạc nằm sâu dưới lòng đất, chỉ vừa đủ cho một người cúi mình di chuyển. Không khí ẩm và đặc quánh mùi đất, mùi khói đèn dầu. Lan đã quen với bóng tối ấy từ khi mới mười bảy tuổi. Ngày cô xin vào đội giao liên, mẹ chỉ nhìn cô thật lâu rồi nói: “Đường con đi không có ánh mặt trời, nhưng phải giữ được ánh sáng trong lòng.” Mỗi ngày, Lan nhận tài liệu từ đầu hầm này rồi lần theo những ngách nhỏ ngoằn ngoèo để chuyển sang điểm khác. Có đoạn phải bò, có đoạn phải lội qua nước lạnh buốt đến t
Hầm liên lạc nằm sâu dưới lòng đất, chỉ vừa đủ cho một người cúi mình di chuyển. Không khí ẩm và đặc quánh mùi đất, mùi khói đèn dầu. Lan đã quen với bóng tối ấy từ khi mới mười bảy tuổi. Ngày cô xin vào đội giao liên, mẹ chỉ nhìn cô thật lâu rồi nói: “Đường con đi không có ánh mặt trời, nhưng phải giữ được ánh sáng trong lòng.”
Mỗi ngày, Lan nhận tài liệu từ đầu hầm này rồi lần theo những ngách nhỏ ngoằn ngoèo để chuyển sang điểm khác. Có đoạn phải bò, có đoạn phải lội qua nước lạnh buốt đến thắt lưng. Bom đạn bên trên nổ liên hồi, đất rung như có động đất. Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là tiếng bom, mà là những lúc im lặng kéo dài — khi không biết chuyện gì đang xảy ra phía trên.
Một lần, khi Lan vừa đi được nửa đường, một tiếng nổ lớn vang lên. Đất đá sập xuống phía sau, bịt kín lối ra. Không gian bỗng chốc tối đặc. Ngọn đèn dầu trong tay cô rung lên dữ dội, ánh sáng yếu ớt như sắp tắt. Lan ngồi im, tim đập dồn dập. Trong khoảnh khắc ấy, nỗi sợ tràn đến — sợ bị chôn sống, sợ không ai tìm thấy.
Nhưng rồi cô nhớ đến lời mẹ. Lan hít sâu, đặt túi tài liệu trước ngực, giữ chặt như giữ một phần sinh mạng. Cô thì thầm: “Chỉ cần mình còn sống, thư phải còn.”
Không biết bao lâu trôi qua, cô bắt đầu nghe thấy tiếng đào đất từ xa. Mỗi nhát cuốc như kéo cô trở lại với sự sống. Khi ánh sáng le lói từ bên ngoài chiếu vào, Lan gần như kiệt sức, nhưng tay vẫn giữ chặt túi tài liệu.
Người chỉ huy đỡ cô lên, nhìn đôi bàn tay đầy đất của cô rồi khẽ gật đầu. Không cần lời khen, Lan chỉ mỉm cười yếu ớt.


