Cựu chiến binh

Ngọn đèn măng-xông chiến hào và bản hùng ca thầm lặng ở Đằng Cao

Bắc Ninh16/09/2026Lê Thị Thu Hiền (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

rong nếp nhà ấm cúng phủ màu thời gian tại thôn Đằng Cao, xã Hoằng Hóa, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên địa phương – lại được quây quần bên bác Lê Quang Dũng để lắng nghe một ký ức sâu lắng và giàu chất thơ hơn cả. Bác Dũng nhẹ nhàng nâng chiếc đèn măng-xông cũ kỹ, thân kim loại đã hoen gỉ và móp méo vài chỗ, nhưng phần bóng thủy tinh vẫn được lau chùi sạch sẽ. Đôi mắt người cựu chiến binh tuổi 72 ánh lên những tia sáng kỳ lạ khi đưa chúng tôi trở về mùa đông năm 1972 khốc liệt tại chiến trường Quảng Trị. Ngày đó, chàng thanh niên 18 tuổi Lê Quang Dũng gác lại nếp nhà thanh bình ở Đằng Cao để xung phong ra tiền tuyến. Giữa "tọa độ lửa", đơn vị của bác được giao nhiệm vụ đóng giữ một hầm chỉ huy tiền phương nằm sâu trong lòng núi. Chiếc đèn măng-xông này chính là "nguồn sáng duy nhất" nuôi dưỡng sự sống và nhịp đập chiến đấu của cả đại đội. Bác Dũng kể rằng, pháo đài đạn bom của địch bên ngoài cày xới mặt đất đêm ngày, đất đá rơi lả tả xuống nóc hầm, nhưng dưới ánh sáng vàng ấm áp của ngọn đèn, các chiến sĩ vẫn kiên cường bám trụ. Bên ngọn đèn măng-xông, bác cùng đồng đội miệt mài nghiên cứu bản đồ tác chiến, chép lại những dòng nhật ký vượt rừng, và tỉ mỉ khâu lại từng nếp áo sờn vai cho nhau. Có những đêm lặng gió, giữa hai đợt pháo kích của kẻ thù, ngọn đèn nhỏ còn là nơi bác Dũng và mấy anh em lính trẻ vây quanh để chuyền tay nhau những bức thư từ quê nhà Thanh Hóa, cùng hát cho nhau nghe những bài ca về đất nước. Bác bảo, ngọn đèn không chỉ xua đi cái tối tăm, lạnh giá của mảng hầm sâu, mà còn soi sáng niềm tin sắt đá rằng: dẫu đêm tối chiến tranh có dài đến đâu, ánh sáng của độc lập và tự do nhất định sẽ về. Chiếc đèn ấy đã cùng bác đi qua bao chiến dịch lớn, chứng kiến bao khoảnh khắc sinh tử và những giọt nước mắt nghẹn ngào tiễn đưa đồng đội vĩnh viễn nằm lại, cho đến ngày ngọn cờ chiến thắng tung bay trên bầu trời miền Nam năm 1975.

Ngồi trong căn hầm ký ức qua lời kể trầm ấm của bác Dũng, lớp trẻ Đoàn thanh niên chúng tôi dâng trào một niềm xúc động nghẹn ngào và lòng kính phục vô hạn trước trí tuệ, bản lĩnh cùng sự hy sinh thầm lặng của thế hệ cha anh. Ngọn đèn măng-xông năm xưa không đơn thuần là một vật dụng kháng chiến, mà đã trở thành biểu tượng cho sức sống bất diệt, cho ngọn lửa lý tưởng cách mạng luôn rực cháy giữa muôn vàn gian khó. Trở về đời thường tại làng quê Đằng Cao, mang trên mình những vết thương chiến tranh mỗi khi dợt trời lại đau nhức, bác Lê Quang Dũng vẫn tiếp tục giữ ngọn lửa ấy luôn rực sáng trong từng việc làm đời thường. Bác là tấm gương sáng về tinh thần "Bộ đội Cụ Hồ", sống khiêm nhường, luôn đi đầu trong các phong trào làm đường nông thôn mới, tích cực gia tăng sản xuất và tận tụy truyền dạy những bài học lịch sử cho thế hệ con cháu. Ngọn đèn lý tưởng mà bác gìn giữ từ thời hoa lửa hôm nay đang tiếp tục soi đường, thắp lên trong lòng tuổi trẻ Đằng Cao niềm tự hào dân tộc sâu sắc và tinh thần trách nhiệm với quê hương. Đứng trước người cựu chiến binh già giàu nghĩa tình, đoàn viên thanh niên xã Hoằng Hóa chúng tôi tự hứa sẽ trân trọng trọn vẹn giá trị thiêng liêng của hòa bình hôm nay, nguyện dốc sức học tập, rèn luyện bản lĩnh và cống hiến trí tuệ để viết tiếp những trang sử mới, chung tay xây dựng thôn Đằng Cao ngày càng giàu đẹp, hiện đại và văn minh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn đèn măng-xông chiến hào và bản hùng ca thầm lặng ở Đằng Cao | Câu chuyện thời hoa lửa