Mẹ Việt Nam Anh hùng

“Ngọn đèn ngoài hiên không bao giờ tắt sớm”

“Ngọn đèn ngoài hiên không bao giờ tắt sớm”

Quảng Ninh28/02/2026CHI ĐOÀN TRƯỜNG TH&THCS LIÊN HÒA (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một vùng quê thuộc Nghi Xuân, có một người mẹ già đã quen với việc thắp đèn ngoài hiên mỗi tối, dù trong nhà chẳng còn ai đi xa để chờ đợi.

Ngày xưa, mỗi lần con trai đi công tác hay trực đêm, bà đều để lại một ngọn đèn dầu trước cửa. Bà bảo, có ánh sáng thì về đến ngõ sẽ không thấy lạc.

Rồi một ngày, người ta mang tin về — con bà đã không thể trở về nữa.

Từ đó, ngọn đèn vẫn được thắp lên mỗi tối. Dù đã có điện sáng khắp nhà, bà vẫn giữ thói quen châm một ngọn đèn nhỏ, đặt đúng vị trí cũ ngoài hiên. Ánh đèn không lớn, chỉ đủ le lói, nhưng đêm nào cũng có.

Hàng xóm nhiều lần khuyên:
“Giờ còn ai đâu mà thắp nữa cho tốn công.”

Bà chỉ cười, giọng chậm rãi:
“Lỡ nó về… còn thấy đường.”

Có những đêm gió lớn, ngọn đèn chao đảo, bà lại chống gậy ra che chắn cẩn thận. Có hôm mưa tạt, bà mang cả chiếc nón cũ úp lên để giữ lửa.

Người ta bảo bà sống trong ký ức, nhưng với bà, chỉ cần ngọn đèn còn sáng, thì con trai bà vẫn còn một con đường để trở về.

Và trong bóng đêm tĩnh lặng của làng quê, ánh đèn nhỏ ấy vẫn cháy — không phải để soi sáng lối đi, mà để giữ lại một niềm hy vọng chưa bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn