Bài viết

Ngọn đèn nhỏ trong căn nhà

Ngọn đèn nhỏ trong căn nhà

Quảng Ninh07/07/2026Nguyễn Thị Sinh (LCĐ Khoa Du lịch, Trường Đại học Hạ Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bác Nguyễn Văn Hùng vào một buổi chiều muộn. Căn nhà nhỏ của bác nằm cuối con ngõ, trước hiên vẫn treo lá cờ đỏ đã bạc màu theo năm tháng. Năm nay bác đã ngoài 70 tuổi, là cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu trong những năm kháng chiến chống Mỹ.

Khi được hỏi về những năm tháng ấy, bác chỉ cười hiền rồi chậm rãi kể:

“Ngày đó, bác mới mười chín tuổi. Vừa học xong thì viết đơn xin nhập ngũ. Lúc lên đường, mẹ bác chỉ kịp dúi vào tay một chiếc khăn tay và dặn: ‘Đi rồi nhớ sống cho xứng đáng với quê hương.’”

Những năm tháng ở chiến trường vô cùng gian khổ. Có những ngày hành quân giữa rừng sâu, thiếu cơm, thiếu nước, quần áo ướt mưa nhiều ngày không khô. Đồng đội của bác có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, có người trở về với những vết thương không bao giờ lành.

Bác kể, điều khiến bác nhớ nhất không phải tiếng bom hay những trận đánh, mà là tình đồng đội. Trong một lần chiến đấu, bác bị thương ở chân. Một người đồng đội đã cõng bác đi suốt nhiều cây số giữa đêm tối để tìm nơi cứu chữa. Nhưng sau trận ấy, người đồng đội ấy đã hy sinh.

Bác lặng đi vài giây rồi nói:

“Bác còn sống đến hôm nay là nhờ đồng đội. Vì thế, bác luôn tự nhắc mình phải sống thật tốt, sống thay cả phần của những người đã nằm lại.”

Sau ngày đất nước thống nhất, bác trở về quê hương, tiếp tục lao động và tham gia các hoạt động tại địa phương. Trong căn nhà nhỏ của bác vẫn còn giữ rất nhiều kỷ vật: một chiếc bi đông cũ, vài tấm ảnh đen trắng và cuốn sổ đã ngả màu. Với bác, đó là những ký ức không bao giờ quên.

Trước khi ra về, tôi nhìn thấy ngọn đèn nhỏ vẫn sáng trong căn nhà của bác. Tôi chợt nghĩ, cũng giống như ngọn đèn ấy, những câu chuyện của thế hệ đi trước sẽ luôn âm thầm tỏa sáng, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm hơn.

Câu chuyện của bác Hùng khiến tôi hiểu rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng rất nhiều mất mát. Và chúng ta, những người trẻ, cần biết ơn và tiếp nối ngọn lửa ấy

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn