Thân nhân liệt sĩ, người có công

Ngọn đèn nhỏ trong đêm bom

Nguyễn Văn Hải sinh năm 1950, lớn lên nơi vùng quê yên bình xã An Thọ, huyện An Lão, Hải Phòng. Tuổi thơ của ông gắn với những cánh đồng lúa xanh mướt, những con đường làng quanh co và tiếng cười giòn tan bên lũy tre. Nhưng khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, tuổi trẻ của ông cũng như bao người con khác đã không còn bình yên như trước.

Hải Phòng28/03/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Hải sinh năm 1950, lớn lên nơi vùng quê yên bình xã An Thọ, huyện An Lão, Hải Phòng. Tuổi thơ của ông gắn với những cánh đồng lúa xanh mướt, những con đường làng quanh co và tiếng cười giòn tan bên lũy tre. Nhưng khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, tuổi trẻ của ông cũng như bao người con khác đã không còn bình yên như trước.

Năm ấy, khi vừa tròn đôi mươi, Nguyễn Văn Hải rời quê hương, mang theo trong tim tình yêu đất nước và lời dặn dò nghẹn ngào của mẹ. Ông tham gia vào lực lượng thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ đảm bảo giao thông, vận chuyển hàng hóa, tiếp tế cho tiền tuyến. Công việc tưởng chừng giản đơn nhưng lại vô cùng nguy hiểm, nhất là trong những đêm bom đạn trút xuống không ngừng.

Có một đêm mưa, bầu trời đen đặc, từng tiếng máy bay gầm rú xé toạc không gian. Con đường đất nơi ông và đồng đội đang làm nhiệm vụ bị bom đánh hỏng nặng. Những hố bom sâu hoắm, đất đá ngổn ngang, nếu không kịp thời san lấp thì những chuyến xe chở hàng ra tiền tuyến sẽ bị gián đoạn.

Giữa màn đêm dày đặc ấy, Nguyễn Văn Hải lặng lẽ thắp lên một ngọn đèn nhỏ. Ánh sáng yếu ớt nhưng ấm áp, chập chờn trong gió, soi rõ từng nhát cuốc, từng đôi tay đang khẩn trương lấp hố bom. Gió rít từng cơn, mưa quất vào mặt, nhưng ông vẫn kiên cường đứng đó, giữ ngọn đèn không tắt.

“Còn đường là còn xe đi, còn hàng ra mặt trận” — câu nói ấy ông thường nhắc với đồng đội.

Bom lại rơi. Mặt đất rung chuyển. Nhưng giữa khói bụi mù mịt, ngọn đèn nhỏ vẫn le lói, như một niềm tin không bao giờ tắt. Ánh sáng ấy không chỉ soi đường mà còn tiếp thêm sức mạnh cho tất cả mọi người.

Rạng sáng, con đường được thông. Những chuyến xe lại lăn bánh. Nguyễn Văn Hải đứng lặng nhìn theo, ánh mắt ánh lên niềm vui giản dị. Nhưng cũng trong một trận bom dữ dội sau đó không lâu, ông đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.

Người ta kể rằng, trong đêm ấy, ngọn đèn nhỏ vẫn còn cháy rất lâu…

Ngọn đèn ấy không chỉ là ánh sáng giữa đêm bom, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, của tuổi trẻ sẵn sàng cống hiến vì Tổ quốc. Dù thời gian trôi qua, hình ảnh Nguyễn Văn Hải cùng ngọn đèn nhỏ năm xưa vẫn sống mãi trong ký ức của quê hương — như một vì sao lặng lẽ nhưng không bao giờ tắt. 🌟

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn