Ngọn đèn nơi cua chữ A
Đêm Trường Sơn mùa mưa năm ấy tối đen như mực. Con đường qua cua chữ A bị bom Mỹ đánh suốt ba ngày liền. Đất đá đổ xuống ngổn ngang, cây rừng cháy khét lẹt. Xe vận tải chở đạn và lương thực ùn lại thành hàng dài trong rừng. Đại đội thanh niên xung phong nhận lệnh phải thông đường trước sáng. Trong ánh đèn dầu leo lét, cô gái nhỏ tên Hạnh xung phong đi cắm tiêu dẫn đường. Hạnh mới mười chín tuổi, quê Nghệ An, người gầy nhưng đôi mắt rất sáng. Trước lúc đi, chị tổ trưởng giữ tay cô lại: — Máy b
Đêm Trường Sơn mùa mưa năm ấy tối đen như mực. Con đường qua cua chữ A bị bom Mỹ đánh suốt ba ngày liền. Đất đá đổ xuống ngổn ngang, cây rừng cháy khét lẹt. Xe vận tải chở đạn và lương thực ùn lại thành hàng dài trong rừng.
Đại đội thanh niên xung phong nhận lệnh phải thông đường trước sáng.
Trong ánh đèn dầu leo lét, cô gái nhỏ tên Hạnh xung phong đi cắm tiêu dẫn đường. Hạnh mới mười chín tuổi, quê Nghệ An, người gầy nhưng đôi mắt rất sáng. Trước lúc đi, chị tổ trưởng giữ tay cô lại:
— Máy bay nó soi dữ lắm. Em ở lại cũng được.
Hạnh cười:
— Nếu ai cũng sợ thì xe làm sao vào chiến trường hả chị?
Nói rồi cô khoác chiếc túi vải, cầm ngọn đèn bão bước ra giữa màn mưa bom.
Con đường lầy lội, mỗi bước đi như dính chặt vào đất đỏ. Xa xa, tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Hạnh dựng từng cọc tiêu, lấy đèn che bằng tấm áo mưa để ánh sáng không lộ quá mạnh. Những chiếc xe tải lần lượt bò qua khúc cua nguy hiểm.
Một bác tài ló đầu khỏi cabin gọi với:
— Cô gái ơi, đứng nép vào kẻo bom!
Hạnh chỉ cười rồi giơ cao ngọn đèn:
— Các anh cứ đi đi! Hàng vào kịp chiến trường là được!
Đúng lúc đoàn xe cuối cùng qua hết, pháo sáng bùng lên giữa trời. Máy bay bổ nhào. Một tiếng nổ long trời làm cả khúc cua rung chuyển.
Khi đồng đội chạy tới, họ thấy ngọn đèn bão vẫn còn cháy giữa đất đá ngổn ngang.
Hạnh nằm bên vệ đường, đôi bàn tay vẫn ôm chặt cây cọc tiêu.
Sáng hôm sau, đoàn xe lại tiếp tục vào Nam.
Người lái xe đầu tiên đi qua cua chữ A lặng lẽ đặt bên đường một bó hoa rừng nhỏ. Không ai nói gì, chỉ có tiếng động cơ vang dài giữa núi.
Nhiều năm sau, những người lính cũ trở lại Trường Sơn vẫn kể với nhau rằng:
“Có một cô gái đã dùng chính tuổi xuân mình để thắp sáng con đường ra trận.”
Những năm tháng “thời hoa lửa”, biết bao thanh niên xung phong đã sống như thế — lặng lẽ, gan góc và rực sáng giữa bom đạn Trường Sơn.


