Ngọn đèn nơi cuối bản
Mùa đông năm ấy đến sớm. Gió từ trên đỉnh núi thổi hun hút qua những mái nhà lợp ngói âm dương của bản nhỏ. Đêm xuống rất nhanh, cả bản chìm trong màn sương dày đặc. Ở cuối bản có căn nhà gỗ của bà Mẩy, một mẹ liệt sĩ đã ngoài tám mươi tuổi. Đôi mắt bà đã mờ, chân cũng không còn vững, nhưng tối nào bà cũng thắp một ngọn đèn dầu đặt bên cửa sổ. Lũ trẻ trong bản thường hỏi: – Bà ơi, sao tối nào bà cũng thắp đèn? Bà chỉ cười hiền: – Để những người đi xa biết đường về. Nhiều người nghĩ bà chỉ nhớ con trai đã hy sinh nơi chiến trường. Nhưng rồi họ mới hiểu, ngọn đèn ấy còn soi sáng cho biết bao người. Một tối mưa lớn, đoàn cán bộ xã đi kiểm tra tình hình sau mưa lũ trở về rất muộn. Con đường đất trơn trượt, sương mù dày đến mức không nhìn rõ lối. Khi ai cũng lo sẽ lạc đường thì từ xa hiện lên một ánh đèn vàng nhỏ bé. Đó chính là ngọn đèn của bà Mẩy. Nhờ ánh sáng ấy, cả đoàn xác định được lối về bản an toàn. Hôm sau, Bí thư Chi đoàn mang tặng bà một chiếc đèn năng lượng mặt trời. Bà xúc động nói: – Đèn này sáng hơn nhiều, nhưng bà vẫn giữ chiếc đèn dầu. Nó đã theo bà mấy chục năm rồi. Từ đó, mỗi tối, chiếc đèn mới thay cho đèn cũ tỏa ánh sáng khắp con đường cuối bản. Ít lâu sau, đoàn viên thanh niên phát động mô hình "Ánh sáng đường quê". Chỉ trong vài tháng, những con đường tối trước kia đều được lắp đèn năng lượng mặt trời bằng nguồn xã hội hóa và ngày công của thanh niên. Trong lễ khánh thành tuyến đường, Bí thư Đoàn xã nói: – Điều đầu tiên thắp sáng con đường không phải là bóng đèn, mà là tấm lòng của một người mẹ suốt mấy chục năm âm thầm giữ ngọn lửa yêu thương. Mọi người cùng hướng về căn nhà nhỏ cuối bản. Ngọn đèn vẫn sáng. Nhưng ánh sáng ấy giờ không chỉ soi lối cho người trở về, mà còn nhắc mỗi người biết sống vì cộng đồng, biết giữ trong tim một ngọn lửa của nghĩa tình. Thông điệp:
Một ánh sáng nhỏ có thể xua tan cả màn đêm. Một việc làm bình dị, nếu được gìn giữ bằng tình yêu thương, sẽ lan tỏa thành nguồn cảm hứng cho cả cộng đồng.



