Bài viết

Ngọn đèn nơi hậu phương

Bài văn ca ngợi những người mẹ, người vợ và người thân nơi hậu phương luôn âm thầm chờ đợi, động viên và tiếp thêm sức mạnh cho những người lính ngoài tiền tuyến trong suốt những năm tháng chiến tranh.

TP. Hồ Chí Minh05/07/2026Hoàng Văn Hà Duy (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bài văn

Thời hoa lửa lịch sử không chỉ được viết nên bởi những người trực tiếp cầm súng mà còn được vun đắp từ sự hy sinh lặng thầm của những con người nơi hậu phương. Trong mỗi mái nhà đơn sơ, ngọn đèn dầu vẫn được thắp sáng mỗi đêm như biểu tượng của niềm tin và sự chờ đợi. Đó là ánh đèn của người mẹ mong con trở về, của người vợ ngóng tin chồng và của những đứa trẻ luôn mong một ngày được đoàn tụ với người thân.

Cuộc sống ở hậu phương cũng đầy gian khó. Họ vừa lao động sản xuất, vừa chăm sóc gia đình, vừa góp sức chi viện cho tiền tuyến bằng từng hạt gạo, tấm áo hay lá thư động viên. Dẫu nhiều lần nhận tin dữ hoặc sống trong cảnh thiếu thốn, họ vẫn kiên cường vượt qua, trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc cho những người đang chiến đấu.

Chiến tranh đã đi qua nhưng hình ảnh ngọn đèn nơi hậu phương vẫn luôn gợi nhắc về một thời kỳ đầy xúc động của dân tộc. Ánh sáng nhỏ bé ấy tượng trưng cho tình yêu thương, lòng thủy chung và niềm tin không bao giờ tắt vào ngày đất nước hòa bình. Đó cũng là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân trọng sự hy sinh thầm lặng của những con người đã góp phần làm nên những trang sử vẻ vang của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn đèn nơi hậu phương | Câu chuyện thời hoa lửa