Ngọn đèn nơi khúc cua
Những năm chiến tranh ác liệt, trên tuyến Đường 9, có một tổ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ dẫn đường cho các đoàn xe ban đêm. Con đường quanh co, nhiều khúc cua gấp và thường xuyên bị bom đạn cày xới. Mỗi tối, họ chia nhau đứng ở những điểm nguy hiểm để phát tín hiệu. Có đêm trời mưa lớn, sương mù dày đặc khiến tầm nhìn gần như bằng không. Một cô gái trẻ vẫn cầm chiếc đèn bão đứng giữa khúc cua suốt nhiều giờ liền. Gió lạnh tạt vào mặt, quần áo ướt sũng nhưng cô không rời vị trí. Mỗi khi thấy ánh đèn xe từ xa, cô lại giơ cao ngọn đèn làm tín hiệu. Nhờ đó, từng chiếc xe nối nhau vượt qua an toàn. Khi đoàn xe cuối cùng đi qua, cô mới lặng lẽ quay về lán nghỉ. Ánh đèn nhỏ bé ấy đã trở thành niềm tin cho cả tuyến đường.



