Bài viết

ngọn đèn nơi trạm gác biên cương

Ninh Bình18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
ngọn đèn nơi trạm gác biên cương

Trong những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ở những vùng biên giới xa xôi, nhiều chiến sĩ vẫn ngày đêm canh giữ các tuyến đường quan trọng để bảo vệ căn cứ cách mạng và đảm bảo việc chi viện cho chiến trường miền Nam. Cuộc sống nơi biên cương vô cùng khắc nghiệt, thiếu thốn đủ bề, nhưng những người lính trẻ vẫn kiên cường bám trụ giữa núi rừng heo hút.

Năm 1974, tại một trạm gác nhỏ gần tuyến biên giới phía Tây có chiến sĩ thông tin tên là Bùi Văn Nam. Anh quê ở Nam Định, là con út trong gia đình có bốn anh em. Từ nhỏ, Nam rất ham học và đặc biệt yêu thích các thiết bị điện tử, máy móc liên lạc.

Khi nhập ngũ, anh được phân công làm nhiệm vụ thông tin liên lạc cho đơn vị đóng quân nơi vùng núi hiểm trở.

Công việc của Nam là giữ cho đường dây liên lạc giữa các đơn vị luôn thông suốt. Đây là nhiệm vụ đặc biệt quan trọng vì chỉ cần mất liên lạc trong thời gian ngắn cũng có thể ảnh hưởng đến kế hoạch chiến đấu.

Trạm gác nơi anh công tác nằm trên một ngọn đồi cao, xung quanh là rừng già và vực sâu.

Ban ngày, Nam cùng đồng đội kiểm tra đường dây kéo xuyên rừng. Ban đêm, anh trực máy liên lạc trong căn lán nhỏ chỉ le lói ánh đèn dầu.

Chiếc đèn dầu ấy trở thành hình ảnh quen thuộc của trạm gác giữa đại ngàn.

Đồng đội thường nói:

“Còn thấy đèn của Nam sáng là còn yên tâm đường dây vẫn hoạt động.”

Mùa mưa năm 1974, những cơn mưa lớn kéo dài liên tục khiến nhiều đoạn dây liên lạc bị đứt do cây đổ và sạt lở đất.

Một đêm khuya, đơn vị bất ngờ mất tín hiệu với tuyến phía trước đúng lúc đang chuẩn bị phối hợp cho một nhiệm vụ quan trọng.

Người chỉ huy lập tức yêu cầu phải khôi phục liên lạc ngay trong đêm.

Không chần chừ, Nam khoác áo mưa, mang theo cuộn dây và đèn pin rồi cùng một đồng đội lao vào rừng kiểm tra tuyến dây.

Mưa rừng xối xả, đường núi trơn trượt và tối đen như mực.

Sau gần một giờ lần theo đường dây, họ phát hiện một đoạn cột gỗ bị cây lớn đè gãy khiến dây liên lạc đứt giữa khe núi.

Dòng nước từ trên cao đổ xuống cuồn cuộn làm việc sửa chữa vô cùng nguy hiểm.

Người đồng đội lo lắng nói:

“Hay chờ sáng rồi sửa tiếp?”

Nhưng Nam lắc đầu:

“Không thể để mất liên lạc lâu như vậy.”

Anh lập tức trèo xuống mép khe đá để nối lại đoạn dây bị đứt.

Mưa lớn khiến đất đá liên tục trôi xuống. Đôi tay anh run lên vì lạnh nhưng vẫn cố giữ chặt đầu dây điện.

Sau nhiều phút căng thẳng, tín hiệu liên lạc cuối cùng cũng được khôi phục.

Từ chiếc máy ở trạm gác, âm thanh liên lạc vang lên trở lại khiến mọi người vỡ òa sung sướng.

Nhưng đúng lúc Nam chuẩn bị trèo lên khỏi khe núi, một mảng đất lớn bất ngờ sạt xuống vì mưa lớn.

Người đồng đội chỉ kịp nghe tiếng anh hô lớn:

“Đường dây… nối được rồi!”

Khi lực lượng cứu hộ tới nơi, họ tìm thấy Nam bên đoạn dây liên lạc vẫn còn nằm chắc trong tay.

Anh đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng biên cương khi mới hai mươi hai tuổi.

Sau ngày đất nước thống nhất, trạm gác cũ năm xưa không còn nữa, nhưng người dân và những cựu chiến binh từng công tác tại đây vẫn luôn nhắc về ngọn đèn dầu của Bùi Văn Nam như biểu tượng của tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng.

Câu chuyện về người chiến sĩ thông tin nơi biên cương là một lát cắt xúc động của thời hoa lửa — thời kỳ mà biết bao thanh niên Việt Nam đã dành trọn tuổi xuân để giữ gìn từng mạch liên lạc, từng con đường và từng tấc đất của Tổ quốc.

Ngày hôm nay, giữa cuộc sống hòa bình, câu chuyện ấy vẫn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết yêu quê hương, sống có trách nhiệm và không quên những con người đã âm thầm hy sinh vì độc lập tự do của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ngọn đèn nơi trạm gác biên cương | Câu chuyện thời hoa lửa