Ngọn đèn nơi trọng điểm
Ngọn đèn nơi trọng điểm

Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường vận chuyển qua khu vực Đồng Lương thường xuyên trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân địch. Trong lực lượng thanh niên xung phong khi ấy, chị Nguyễn Thị Hạnh được đồng đội yêu mến gọi bằng cái tên thân thương: “Ngọn đèn nơi trọng điểm”.
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, chị Hạnh sớm hiểu được giá trị của độc lập, tự do. Khi địa phương phát động phong trào thanh niên lên đường phục vụ kháng chiến, chị là một trong những người đầu tiên viết đơn tình nguyện. Dù cha mẹ lo lắng, chị vẫn quyết tâm góp sức trẻ cho đất nước.
Nhiệm vụ của chị là trực tại các điểm giao thông trọng yếu. Mỗi khi đêm xuống, chị cùng đồng đội dùng đèn tín hiệu hướng dẫn các đoàn xe vận tải vượt qua những đoạn đường nguy hiểm. Công việc tưởng như đơn giản nhưng luôn đối mặt với bom đạn và hiểm nguy.
Có một đêm mưa lớn, đoàn xe chở lương thực và đạn dược chuẩn bị đi qua một đoạn đường vừa bị bom đánh hỏng. Nếu đoàn xe dừng lại sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch chi viện cho chiến trường. Chị Hạnh cùng đồng đội lập tức lao vào sửa đường. Trong ánh đèn dầu leo lét, họ làm việc suốt nhiều giờ liền.
Khi tuyến đường được thông xe, chị tiếp tục đứng bên đường cầm đèn tín hiệu hướng dẫn từng chiếc xe đi qua an toàn. Ánh đèn nhỏ bé giữa màn đêm đã trở thành biểu tượng của niềm tin và sự kiên cường.
Sau ngày đất nước thống nhất, chị trở về quê hương, tham gia công tác hội phụ nữ và tích cực vận động nhân dân xây dựng nông thôn mới. Mỗi lần kể lại ký ức năm xưa, chị luôn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm với quê hương.



