Bài viết

NGỌN ĐÈN Ở BẾN SÔNG

Câu chuyện kể về bà Võ Thị Nguyệt làm nhiệm vụ thắp đèn báo hiệu tại một bến sông bí mật. Trong một đêm mưa bão, bà đã giữ tín hiệu đúng vị trí, giúp đoàn thuyền chở thương binh và thuốc men cập bến an toàn.

Quảng Ngãi17/08/2026Xã Sơn Thủy (Đoàn xã Sơn Thủy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, bà Nguyệt được giao nhiệm vụ trực tại một bến sông bí mật. Khi tình hình an toàn, bà thắp ngọn đèn dầu được che kín ba phía, chỉ để ánh sáng hướng ra mặt sông. Đó là tín hiệu dẫn đường cho các thuyền vận chuyển.

Một đêm mưa lớn, đoàn thuyền chở thương binh và thuốc men chuẩn bị cập bến. Nước sông dâng cao, gió mạnh liên tục làm ngọn đèn có nguy cơ tắt.

Cùng lúc ấy, máy bay địch xuất hiện ở phía xa. Bà phải giữ ngọn đèn đủ lâu để thuyền xác định đúng vị trí nhưng cũng phải bảo đảm ánh sáng không bị phát hiện.

Bà dùng áo che gió, ôm sát ngọn đèn vào người và chỉ mở tín hiệu theo đúng quy ước. Nhờ vậy, ba chiếc thuyền lần lượt cập bến an toàn.

Bà Nguyệt chia sẻ:

“Ngọn đèn rất nhỏ nhưng nếu đặt sai vị trí hoặc tắt giữa chừng, đoàn thuyền có thể đi lạc. Tôi chỉ nghĩ phải giữ cho ánh sáng ấy không tắt.”

Sau khi mọi người lên bờ an toàn, bà mới dập đèn và rời bến. Chiếc đèn dầu được bà giữ lại như kỷ vật về một thời làm nhiệm vụ trong thầm lặng.

Câu chuyện “Ngọn đèn ở bến sông” thể hiện lòng dũng cảm, sự cẩn trọng và tinh thần trách nhiệm của những con người bình dị trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn