Ngọn Đèn Pin Cuối Hầm
Đêm ấy chúng tôi phải di chuyển qua một đoạn hào dài ngoằn ngoèo để tiếp tế cho tổ phía trước. Trời tối đen, không trăng, mây phủ kín bầu trời. Bóng tối đặc đến mức chỉ cần rời tay khỏi vách đất là có cảm giác mình đang rơi vào khoảng không.
Trong tổ chỉ có một chiếc đèn pin còn hoạt động. Pin yếu, ánh sáng vàng vọt như sắp tắt bất cứ lúc nào. Anh Lợi là người cầm đèn, đi đầu dẫn đường.
Anh quay lại dặn:
“Đi sát nhau. Đừng rời ánh đèn.”
Chúng tôi nối thành hàng, tay người sau đặt lên vai người trước. Ánh sáng nhỏ hẹp chiếu lên vách hào ẩm ướt, làm bóng người đổ dài, méo mó.
Tiếng bước chân trộn lẫn với tiếng thở nặng. Mỗi lần đèn chớp tắt, tim tôi lại thắt lại.
Nửa đường, tiếng nổ vang lên phía xa. Đất trên thành hào rơi lả tả xuống vai áo. Chúng tôi dừng lại vài giây, chờ mọi thứ lắng xuống rồi tiếp tục đi.
Chiếc đèn pin bỗng nhấp nháy mạnh hơn.
Anh Lợi lắc nhẹ, vỗ vào thân đèn:
“Cố lên, đừng tắt lúc này.”
Chúng tôi đi nhanh hơn. Không ai nói, nhưng ai cũng hiểu nếu mất ánh sáng, đoạn đường còn lại sẽ dài gấp đôi.
Cuối cùng, khi ánh đèn tuyến trước hiện ra mờ mờ ở cuối hào, chiếc đèn pin trong tay anh Lợi tắt hẳn.
Chúng tôi bước ra khỏi đoạn hào đúng lúc ánh sáng biến mất.
Anh Lợi cười:
“Nó cũng biết chọn lúc nghỉ.”
Chúng tôi ngồi bệt xuống đất, thở dốc. Một người phía trước đưa cho anh chiếc đèn khác còn sáng mạnh.
Anh Lợi nhìn chiếc đèn mới, rồi nhìn chiếc đèn cũ đã tắt trong tay. Anh bỏ nó vào túi áo, không vứt đi.
Tôi hỏi:
“Sao không bỏ?”
Anh đáp:
“Nó đã dẫn mình đi hết đoạn đường rồi.”
Đêm hôm đó, khi quay về, chúng tôi vẫn mang theo chiếc đèn pin đã tắt.
Trong chiến tranh, đôi khi một ánh sáng nhỏ bé cũng đủ để người ta đi qua quãng tối dài nhất.


