Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Ngọn đèn pin cuối rừng

Câu chuyện về người lính liên lạc dùng chiếc đèn pin duy nhất để dẫn đường trong đêm rừng, và ánh sáng nhỏ ấy trở thành tín hiệu cuối cùng của một cuộc hành quân.

Hà Tĩnh23/04/2026Dương Thị Hải (Xã Kỳ Thượng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Long, lính liên lạc trong một đơn vị hành quân ở Trường Sơn. Thời đó, đèn pin là thứ cực kỳ quý. Mỗi tổ chỉ được cấp một cái, dùng trong những tình huống thật sự khẩn cấp.

Chiếc đèn pin của tôi đã cũ, vỏ trầy xước, ánh sáng yếu hơn trước rất nhiều. Nhưng tôi luôn giữ nó như vật quan trọng nhất trong ba lô.

Đêm hôm đó, đơn vị cần vượt qua một đoạn rừng dày đặc để kịp nối với mũi phía trước. Trời không trăng, mây che kín, rừng tối như mực.

Không ai được phép bật lửa hay phát sáng, trừ tín hiệu quy định.

Tôi đi đầu, tay cầm chiếc đèn pin, dùng ánh sáng yếu ớt ấy để đánh dấu đường cho cả đoàn phía sau. Mỗi lần bật lên chỉ trong vài giây, rồi lại tắt ngay để tránh bị phát hiện.

Đường rừng trơn trượt, nhiều đoạn phải bò qua đá và rễ cây. Có lúc tôi nghĩ mình đã mất phương hướng, nhưng vẫn cố giữ nhịp di chuyển đều cho cả đơn vị.

Đến gần nửa đêm, bất ngờ có tiếng động lớn phía xa. Tôi lập tức ra hiệu dừng lại, tắt hoàn toàn đèn pin.

Cả đoàn nằm im giữa rừng.

Trong khoảnh khắc đó, tôi siết chặt chiếc đèn trong tay. Nó không còn chỉ là công cụ, mà là trách nhiệm của cả đội hình.

Sau một lúc, mọi thứ yên ắng trở lại. Chúng tôi tiếp tục di chuyển, nhưng ánh sáng không còn được bật thường xuyên như trước nữa. Mỗi lần bật lên, tôi đều đếm nhịp tim mình.

Khi đến được điểm an toàn, chiếc đèn pin gần như cạn pin hoàn toàn. Ánh sáng chỉ còn le lói, yếu ớt như một hơi thở cuối cùng.

Sau này, khi nhớ lại, tôi mới hiểu: có những ánh sáng không cần rực rỡ, chỉ cần tồn tại đúng lúc là đủ dẫn cả một con đường đi qua bóng tối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn