Bài viết

Ngọn Đèn Pin Hết Pin Giữa Trận Mưa Rừng

Một chiếc đèn pin gần hết pin vẫn được người lính dùng trong đêm mưa rừng để tìm lại đường cho cả tổ. Trong thời hoa lửa, ánh sáng yếu ớt đôi khi lại là thứ dẫn con người vượt qua bóng tối dày đặc nhất.

Gia Lai20/05/2026Văn Viết Thương (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970. Ngô Văn Cường là chiến sĩ trinh sát của một đơn vị hoạt động trong vùng rừng núi. Nhiệm vụ của anh là dẫn đường trong những chuyến hành quân ban đêm. Chiếc đèn pin anh mang theo đã cũ. Ánh sáng yếu dần sau nhiều tháng sử dụng liên tục. Pin dự phòng cũng gần hết. Một đêm. Đơn vị phải di chuyển gấp để tránh một khu vực nguy hiểm. Trời mưa rất lớn. Rừng tối đặc. Không thể nhìn rõ quá ba bước chân. Cường bật đèn pin. Ánh sáng chỉ còn là một vệt vàng mờ nhạt. Chiến sĩ đi sau lo lắng: — Đèn yếu vậy có đủ soi đường không? Cường đáp: — Đủ để thấy bước tiếp theo. Anh không bật liên tục. Mà chỉ nhấp đèn từng đoạn ngắn. Mỗi lần ánh sáng lóe lên. Anh xác định lại hướng đi. Rồi tắt để tiết kiệm pin. Cả tổ đi theo sau. Chậm rãi. Nhưng không ai bị lạc. Có lúc ánh sáng gần như tắt hẳn. Cường dừng lại. Dựa vào ký ức địa hình để dẫn tiếp. Cuối cùng. Cả đơn vị vượt qua được đoạn rừng nguy hiểm. Khi dừng chân. Một đồng đội nói: — Cái đèn đó yếu mà cứu cả tổ. Cường cười nhẹ: — Không phải đèn. — Là mình không được phép dừng. Sau chiến tranh. Ông Ngô Văn Cường vẫn giữ chiếc đèn pin cũ trong hộp kỷ vật. Không còn sáng nữa. Nhưng ông không thay pin mới. Con cháu hỏi: — Sao ông giữ cái đèn hỏng vậy? Ông trả lời: — Vì nó từng sáng đúng lúc mình cần nhất. Chiếc đèn pin hết pin ấy. Không chỉ soi đường. Mà còn soi lại một thời hoa lửa, nơi con người tự tìm ánh sáng trong chính sự kiên cường của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn