Bài viết

Ngọn đèn qua mùa gió lớn

Trong căn nhà nhỏ cuối con hẻm phường Nam Đông Hà, cụ Tư Luyến – một cựu chiến sĩ từng tham gia chiến đấu tại mặt trận Trị – Thiên năm xưa – vẫn giữ thói quen ngồi trước hiên mỗi buổi chiều, lau cây đèn dầu cũ bằng đồng đã ngả màu thời gian. Ít ai biết rằng ngọn đèn ấy đã theo cụ đi qua những năm tháng bom đạn khốc liệt, soi sáng cho đồng đội trong những đêm hành quân bí mật, hay sưởi ấm trái tim những người lính trẻ giữa những ngày mưa dầm Trường Sơn. Một buổi chiều, khi Đoàn phường đến thăm nh

Quảng Trị03/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ cuối con hẻm phường Nam Đông Hà, cụ Tư Luyến – một cựu chiến sĩ từng tham gia chiến đấu tại mặt trận Trị – Thiên năm xưa – vẫn giữ thói quen ngồi trước hiên mỗi buổi chiều, lau cây đèn dầu cũ bằng đồng đã ngả màu thời gian. Ít ai biết rằng ngọn đèn ấy đã theo cụ đi qua những năm tháng bom đạn khốc liệt, soi sáng cho đồng đội trong những đêm hành quân bí mật, hay sưởi ấm trái tim những người lính trẻ giữa những ngày mưa dầm Trường Sơn. Một buổi chiều, khi Đoàn phường đến thăm nhân kỷ niệm ngày truyền thống, cụ Tư kể lại: thời ấy, mỗi lần gió rít qua khe núi, ngọn đèn dầu chao đảo như chính sinh mệnh con người nơi chiến trường. Có lần, gió quật mạnh đến mức tưởng chừng ngọn đèn tắt lịm, chỉ còn một đốm sáng đỏ hồng. Thấy vậy, anh em trong hầm hành quân liền lấy thân mình che gió, giữ cho ánh sáng không tắt – bởi nếu tắt đi, họ sẽ mất phương hướng trong đêm đen và nhiệm vụ sẽ gặp nguy hiểm. Cụ Tư bảo: “Ngày đó, tụi tui không sợ đói, không sợ lạnh, chỉ sợ ngọn lửa ni tắt, vì nó là niềm tin, là con đường, là hy vọng”. Những đoàn viên trẻ nghe mà lặng đi, như thấy cả một thời hoa lửa hiện về trong lời kể. Giờ chiến tranh đã xa, cụ chẳng cần dùng đến cây đèn nữa, nhưng cụ vẫn giữ nó như giữ ký ức về những người đã nằm lại nơi rừng núi, giữ tinh thần quyết tâm không rời bỏ nhau trong gian khó. Trước khi chia tay đoàn viên, cụ Tư đặt tay lên ngọn đèn, mỉm cười: “Bây chừ, các cháu có điện, có đèn pin, có mọi thứ hiện đại. Nhưng thứ ánh sáng mà tụi tui muốn gửi lại không nằm trong cây đèn… mà nằm trong trái tim. Là thanh niên thì phải cháy sáng đã, đừng để gió cuộc đời thổi tắt con đường mình chọn”. Chiều hôm đó, khi trời sắp đổ mưa, những đoàn viên trẻ bước ra khỏi ngôi nhà cũ, mỗi người mang theo cảm giác như mình vừa được trao một ngọn lửa nhỏ – một lời nhắc nhở âm thầm nhưng mạnh mẽ về trách nhiệm, lý tưởng, và lòng biết ơn với những người đã giữ ánh sáng cho Tổ quốc đi qua mùa gió lớn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn